ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 606: Chương 606

Bánh Trôi rất thích ở đây, trước kia cô bé đã từng đến đây vài lần, lần nào cũng chơi rất vui.

Thẩm Đồ vừa mới hái được một rổ hoa quả ở trong vườn, định bụng đưa rổ trái cây này cho Thẩm Đồ mang về, tất nhiên là không phải cho Thẩm Đồ ăn. Anh đi vào nhà, tình cờ nghe thấy câu này.

An Dạng vội vàng đón lấy bé Bánh Trôi từ trong lòng Thẩm Các.

Bánh Trôi mếu máo, hai hàng lông mi còn vương giọt nước mắt, thoạt nhìn vô cùng đáng thương.

An Dạng đau lòng, nhẹ nhàng vỗ vai cô bé.

"Bánh Trôi nhà chúng ta ngoan nhất. Hôm nay cháu về nhà với cha đã nhé, đợi khi nào sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa, ông bà nội sẽ đến đón Bánh Trôi về, được không?"

Tuy Bánh Trôi chưa biết trả lời như nào nhưng cô bé nghe hiểu, chầm chậm thả lỏng tay ra, không cam lòng ngồi vào xe.

Thẩm Các cực kỳ tức giận, chắp tay sau lưng, xách thùng cá mình vừa câu được rồi đi vào phòng bếp.

"Lát nữa ông bà nấu canh cá cho Bánh Trôi nhé, món này ngon lắm."

An Dạng nào thèm đoái hoài đến Thẩm Đồ, một mực nghĩ xem Bánh Trôi thích ăn gì.

Thẩm Đồ đứng chết trân trong sân, anh ta vắt óc suy nghĩ mà không tài nào nghĩ ra được mình đã làm sai điều gì, rốt cuộc vẫn lẽo đẽo theo con.

Nhưng Thẩm Đồ chỉ kè kè với Bánh Trôi đến hết buổi trưa, bởi vì anh ta bị phân biệt đối xử.

An Dạng làm mứt táo từ táo nhà trồng, mùi vị rất ngon, cô múc từng muỗng đút cho Bánh Trôi ăn.

Bánh Trôi cầm búp bê vải hình chú hổ được An Dạng khâu cho, bên trong nhồi bông nên bóp rất mềm. Thời đại bây giờ khác trước kia rất nhiều, mọi người đều được ăn no mặc ấm, chất lượng cuộc sống được nâng cao, ngay cả bông cũng có thể mang ra làm đồ chơi.

Sau đó Thẩm Đồ chứng kiến mẹ mình cực kỳ kiên nhẫn đút mứt táo cho Bánh Trôi, nhân tiện nựng cô nhóc, chẳng thèm quan tâm đến mình.

Mãi đến khi An Dạng đút cho Bánh Trôi ăn hết nửa bát mứt táo.

"Cháu đi chơi đi."

Bánh Trôi nhảy xuống từ chiếc ghế con con của mình, vươn tay ôm An Dạng.

"Cháu cảm ơn bà nội ạ."

Thỉnh thoảng Bánh Trôi vẫn nói ngọng vài tiếng, nhưng nhìn chung đã rõ ràng hơn những đứa nhỏ bằng tuổi.

An Dạng mềm lòng, cháu gái bé bỏng nhà mình thật ngoan.

"Ui chao, cháu đừng khách sao, Bánh Trôi nhà chúng ta lễ phép quá."

Bánh Trôi được khen đến mức cười tít mắt, còn hơi thẹn thùng nữa. Sau đó cô bé nhấc đôi chân ngắn ngủn be bé của mình, lon ton chạy ra ngoài.

Thẩm Đồ dang sẵn hai tay định bế cô nhóc, ấy thế mà cuối cùng lại trơ mắt nhìn con gái cưng nhà mình chạy lướt qua. Anh ta ngượng chín mặt, buông tay xuống rồi sờ mũi, bây giờ bé áo bông chưa ấm áp lắm, nhưng chắc chắn sau này sẽ ủ ấm, vỗ về tấm lòng người cha của anh ta.

An Dạng nhìn Thẩm Đồ, nhíu mày rồi hỏi.

"Công việc dạo này của con là gì? Con còn bận đến khi nào nữa? Chẳng phải con bảo rằng con sắp được thăng chức đó sao?"

Bị mẹ ruột gặng hỏi những ba vấn đề, Thẩm Đồ nghe mà ngẩn người.

"Mẹ à, thật ra con vẫn rất bận, chỉ là không bận rộn như trước đây thôi. Con và Mạnh Ngư sẽ sắp xếp thời gian, thay phiên nhau ở nhà chăm sóc Bánh Trôi. Chúng con còn định mời bảo mẫu, vậy thì..."

"Mời bảo mẫu gì hả? Con giàu lắm phải không? Cha với mẹ con còn chưa già cả, vẫn có thể chăm sóc Bánh Trôi. Con không có

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip