ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 611: Chương 611

Vào dịp Tết âm lịch năm 1990, hạng mục của Thẩm Dư coi như thành công mỹ mãn, rốt cuộc anh cũng được nghỉ lễ. Từ lúc đi học đến khi tốt nghiệp và đi làm, Thẩm Dư ít có cơ hội được về nhà. Nguyên nhân là do tính chất công việc, thậm chí nhiều khi đi đâu anh cũng không thể tiết lộ. Thời điểm anh Hai kết hôn, anh bị mất liên lạc với bên ngoài, lúc nhận được tin tức là đã hai tháng sau.

Ngồi trên chuyến xe lửa về nhà, anh nghe nói anh Hai sinh con gái, chắc chắn cha mẹ rất mừng, trong túi là chiếc khóa bạc nhỏ được làm dành riêng cho cháu gái, ắt hẳn cô bé sẽ thích. Anh lấy chiếc khóa ra ngắm nghía một lát rồi lại cất vào trong túi.

Vì vé về quê do sở phát chung cho tất cả nhân viên là vé giường nằm, thế nên anh có thể yên tâm chìm vào giấc ngủ.

"Ui chao, đồng chí, tỉnh dậy nào."

Thẩm Dư choàng mở mắt, trước kia hiếm khi anh được nghỉ ngơi một cách thoải mái như vậy, ở sở lúc nào cũng gồng mình lên làm việc, vậy nên lần này anh ngủ hơi sâu giấc.

"Có chuyện gì sao?"

Nữ đồng chí đứng trước mặt khẽ buông tiếng thở dài, trông anh chàng này sáng sủa như thế mà sao lại ngu ngơ vậy nhỉ?

"Khóa của anh bị trộm rồi, tôi phát hiện ra nên lập tức đuổi theo. May mà tôi biết chút võ vẽ nên bắt được tên trộm, giao cho nhân viên bảo vệ của tàu hỏa rồi."

Thẩm Dư thò tay sờ soạng, quả thật không thấy khóa đâu.

Nữ đồng chí nở nụ cười, đặt chiếc khóa bạc nhỏ vào tay Thẩm Dư.

"Này, trả cho anh."

Thẩm Dư vội cảm ơn.

"Cảm ơn cô, tại tôi ngủ sâu quá."

Nữ đồng chí xua tay tỏ ý không có việc gì. Cô cũng vừa mua vé giường nằm ở trạm trước, đứng ở mép giường tầng bên trên.

"Không có gì, anh đừng khách sáo. Anh đi đâu vậy? Đến thủ đô à?"

Thẩm Dư gật đầu.

Đôi mắt đối phương sáng rực lên.

"Tôi cũng về thủ đô, đã mấy tháng rồi tôi chưa về nhà. Nhà anh cũng ở thủ đô hả?"

Hai người nói chuyện một cách tự nhiên, còn giới thiệu họ tên với nhau.

Nữ đồng chí tên là Tần Dữu, từ nhỏ đã sinh sống ở thủ đô, chuyến này là đi công tác về.

"Chiếc khóa bạc này là anh chuẩn bị cho con mình hả?"

Thẩm Dư lắc đầu.

"Tôi còn chưa kết hôn. Đây là tôi mua tặng cháu gái, vì công việc bận rộn nên từ lúc cháu gái sinh ra đến giờ, tôi vẫn chưa gặp lần nào."

Tần Dữu dài giọng ồ một tiếng, như thể đăm chiêu suy nghĩ điều gì đó.

Hai người trò chuyện rất vui vẻ, có nhiều đề tài chung để nói chuyện, mãi đến khi xuống tàu mới vẫy tay chào tạm biệt.

Thẩm Dư bước vào sân ga, lập tức nhìn thấy Thẩm Đồ đứng bên cạnh xe hơi.

"Ở đây."

Đầu tiên hai người ôm chầm lấy nhau.

"Lâu lắm rồi chưa gặp em."

Thẩm Đồ xách hành lý của Thẩm Dư, xếp vào trong xe.

"Mau lên xe đi, mẹ đang chuẩn bị cho em một bữa cơm thịnh soạn ở đại viện. Gà vịt thịt cá đều là hai cụ nuôi ở dưới quê, ngon lắm."

Thẩm Dư nở nụ cười hết sức chân thành, đã lâu rồi anh chưa vui vẻ như hôm nay.

"Sức khỏe cha mẹ đều tốt chứ ạ?"

Thẩm Đồ khởi động xe hơi.

"Tất nhiên, bây giờ cha mẹ đang ở đại viện, trông cháu giúp anh chị. Tất cả là do vợ chồng anh làm phiền các cụ không thể về quê tránh phiền phức."

Thẩm Dư lắc đầu.

"Không hẳn đâu ạ, dù cha mẹ không nhàn rỗi thì cũng tình nguyện chăm sóc Bánh Trôi."

Hễ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip