ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 610: Chương 610

Bánh Trôi đi học chưa được một tháng, Thẩm Đồ đã bị giáo viên gọi điện mời đến trường.

Thẩm Đồ hớt hải chạy đến trường học thì thấy Bánh Trôi đứng ở cửa văn phòng và đang cọ hai mũi chân vào nhau. Đứng cùng cô nhóc còn có Thẩm Thế. Thẩm Đồ ngơ ngác không hiểu mọi chuyện ra sao.

"Chào thầy, tôi là cha của Bánh Trôi."

Thẩm Đồ lên tiếng.

Giáo viên khoảng hai mươi tuổi, mặt mũi trẻ măng, đeo mắt kính, thoạt nhìn rất ra dáng trí thức.

"Xin chào cha Bánh Trôi, tôi gọi anh tới để hỏi vài câu. Anh chị cho Bánh Trôi học thêm nhiều lắm phải không? Tôi nghe nói em ấy còn không được đi nhà trẻ? Đây có phải là sự thật không?"

Giáo viên hỏi.

Nghe câu "không được đến nhà trẻ" có vẻ rất đáng thương, nhưng chẳng phải không học mầm non thì càng thuận tiện cho Bánh Trôi tung tăng đùa nghịch mỗi ngày hay sao? Về quê, cô nhóc chạy nhảy không thấy tăm hơi đâu. Bỗng chốc Thẩm Đồ không biết nên trả lời như nào.

"Đúng vậy, công việc của tôi và bà xã đều khá bận rộn nên đành đưa con bé về nhà ông bà nội ở nông thôn. Có chuyện gì sao?"

Thẩm Đồ giải thích.

Giáo viên đẩy kính mắt.

"Không có việc gì. Cha Bánh Trôi à, chuyện là Bánh Trôi thông minh quá, hơn nữa cô bé được học quá nhiều kiến thức. Nếu cô bé phải tham gia quá nhiều lớp học thêm thì tôi đề nghị anh chị cho em ấy nghỉ bớt, để cô bé được thả lỏng, xem phim hoạt hình, ra ngoài chơi đùa với bạn bè đồng trang lứa, giúp cô bé được trải qua một thời ấu thơ vui vẻ hồn nhiên."

Dứt lời, giáo viên không chờ Thẩm Đồ đáp lại.

"Vả lại, dù cha mẹ có bận bịu cỡ nào cũng phải bầu bạn với con nhỏ."

Từ đầu chí cuối, Thẩm Đồ gật đầu đồng ý như giã tỏi. Những lời giáo viên nói đều đúng, huống chi người ta cũng muốn tốt cho con nhà mình.

"Cảm ơn thầy."

Thẩm Đồ nói.

Kết thúc cuộc trò chuyện, giáo viên vẫy tay gọi Bánh Trôi ở ngoài cửa vào.

"Nếu Bánh Trôi có việc gì cần giúp đỡ thì cứ gọi điện thoại cho thầy cô nhé."

Bánh Trôi thích giáo viên này nhất. Tuy cô bé còn nhỏ nhưng người nào thật lòng yêu quý mình, cô nhóc đều có thể nhận ra.

"Em cảm ơn ạ."

Sau đó, Thẩm Đồ lái xe đưa Bánh Trôi và Thẩm Thế về nhà. Trên xe, Thẩm Đồ trêu:

"Cha còn tưởng con đánh nhau ở trường."

Bánh Trôi buông tiếng thở dài bất đắc dĩ.

"Cha ơi, vậy cha phải chuẩn bị tâm lý trước nha."

Thẩm Đồ suýt chút nữa trượt tay lái.

Thẩm Thế khẽ kéo tay em gái.

"Không đâu chú Hai, Bánh Trôi nói đùa thôi ạ."

Bánh Trôi hừ hừ một tiếng.

"Cha ơi, con nói thật đó. Lớp con có một bạn nam cao hơn mọi người, thích trêu ghẹo các bạn nữ, lại còn bắt côn trùng bỏ vào hộp bút các bạn."

Thẩm Đồ nhíu mày, hành vi này thật sự không hay lắm.

"Con có thể báo cáo lại với giáo viên nhưng tuyệt nhiên không được đánh bạn. Con nít đánh nhau là không đúng."

Bánh Trôi chớp mắt, gật gật đầu.

"Tất nhiên con sẽ không đánh người ta, con định bắt sâu bỏ vào hộp bút của cậu ấy. Hồi còn ở quê, con đã nhìn thấy rất nhiều sâu nhưng không hề sợ."

Thẩm Đồ nghe Bánh Trôi nói mà suýt cứng họng.

"Vậy cũng không được, lỡ con dọa cho bạn sợ chết khiếp thì sao? Tóm lại con vẫn phải báo cáo cho thầy cô để thầy cô gọi cha mẹ bạn ấy đến, về nhà dạy dỗ lại bạn ấy."

Bánh Trôi cảm thấy thật khó thuyết phục được cha, nhưng hình như cha nói

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip