ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 614: Chương 614

Năm Thẩm Kỳ ba mươi tuổi, anh là người nổi tiếng nhất của ngành truyền thông. Bởi vậy, anh nhận lời mời đến đại học để diễn thuyết.

Trong buổi diễn thuyết, một sinh viên đặt câu hỏi:

"Xin hỏi thầy Thẩm, mong muốn ban đầu của thầy khi dấn thân vào ngành truyền thông là gì? Thầy đã làm gì để gìn giữ được ước mơ thuở ban sơ của mình?"

Câu hỏi được cài cắm nhiều bẫy.

Thẩm Kỳ là người từng trải, ngoại hình điển trai toát lên phong thái nho nhã, anh đẩy kính mắt và trả lời:

"Ban đầu tôi không có mong muốn gì lớn lao. Từ nhỏ tôi đã bộc lộ thiên phú ngôn ngữ, tất nhiên không thể lãng phí tài năng trời ban ấy rồi. Sau khi trải qua rất nhiều chuyện, tôi mới nhận ra mong muốn ban sơ của mình không giống với ước nguyện của người khác."

Các sinh viên đều rất ngạc nhiên, có điều ai cũng bội phục câu trả lời thẳng thắn, trung thực của anh. Ban đầu làm là vì thiên phú, sau này mong muốn xuất phát từ chính những điều mà mình đã trải qua.

Thẩm Kỳ từ chối khéo lời mời ở lại ăn cơm của nhà trường, vì anh nghĩ về nhà ăn cơm vẫn tốt hơn, đã mấy hôm rồi anh chưa được gặp Bánh Trôi. Lúc đi ngang qua tiệm tạp hóa trên đường, anh mua mấy quyển truyện cổ tích mới xuất bản, phần lớn nội dung là tranh ảnh minh họa. Mấy quyển mới ra lò này đều được vẽ rất đẹp, anh chọn một lần những mấy quyển lận.

Bây giờ Bánh Trôi chưa biết đọc chữ, có điều cho cô nhóc xem tranh vẽ trong truyện cổ tích trước khi ngủ cũng khá ổn.

Thẩm Kỳ đi vào đại viện trong quân khu, dọc đường anh liên tục chào hỏi những người hàng xóm mới trong đại viện.

"Cậu Tư nhà họ Thẩm bảnh bao lắm, lại còn ngoan ngoãn lễ phép nữa, nghe đồn đang làm việc ở đài truyền hình đúng không?"

"Đúng vậy, mà vẫn đang độc thân nhé."

"Mấy anh em nhà họ Thẩm đều kết hôn muộn, tôi thấy tư lệnh Thẩm và cô giáo An đều không sốt ruột chuyện kết hôn của con cái."

"Ai bảo không sốt ruột hả?"

...

Dù bàn tán xôn xao cỡ nào cũng không một ai đề cập đến chuyện nọ. Mà chính xác hơn là nhiều người không biết bốn người con trai của nhà họ Thẩm đều không phải là con ruột, nếu không đại viện lại có thêm một chủ đề tán dóc nữa.

Thời tiết không còn lạnh, mùa hè quả thật đã đến.

Về đến nhà, Thẩm Kỳ thấy Bánh Trôi đang ngồi trên chiếu, cầm quả nho cho vào miệng gặm đến nhoe nhoét nước miếng.

"Mẹ ơi, con đi làm về rồi."

Anh nói với An Dạng khi cô đang hái đậu đũa, chuẩn bị cho bữa trưa với món mì lạnh.

"Chẳng phải con nói là hôm nay có buổi diễn thuyết sao?"

An Dạng hỏi.

Thẩm Kỳ đặt mấy quyển truyện vừa mua xuống chiếu.

"Vâng, diễn thuyết xong con lập tức về nhà, đây là truyện cổ tích con mua cho Bánh Trôi."

An Dạng nhìn lướt qua rồi buông tiếng thở dài.

"Con mua sớm quá, bây giờ chưa đến tuổi đọc truyện cổ tích."

Thẩm Kỳ chưa chăm bẵm trẻ con bao giờ nên không biết nhiều, cứ thấy sách truyện đẹp là mua về.

"Vậy ạ? Thôi thì đợi sau này đọc."

Thẩm Kỳ rất quý Bánh Trôi, có điều trong nhà có ai không yêu quý cô nhóc đâu.

"Mẹ ơi, mấy cuốn truyện cổ tích này hay lắm, con thấy tranh minh họa trong truyện được vẽ rất chỉn chu."

An Dạng giở ra xem, quả thực tranh minh họa khá đẹp, nội dung truyện cũng rất hấp dẫn.

"Nhưng vẫn không phù hợp với Bánh Trôi, ngay cả Thẩm Thế cũng phải lớn hơn chút nữa mới đọc được."

Thẩm Kỳ cười

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip