ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 615: Chương 615

Thẩm Kỳ chờ đến giây cuối cùng theo giờ giấc đã hẹn trước, chung quy vẫn không thấy tác giả đâu.

Ô Tiền cứ tưởng cấp trên sẽ nổi cơn thịnh nộ, nhưng hiện tại có vẻ là không.

"Chúng ta bắt đầu đi. Khó khăn lắm mọi người mới dành ra được thời gian, ít nhất cũng phải làm việc. Sau đó biên kịch truyền đạt lại đến chính tác giả là được."

Thẩm Kỳ cũng thông qua quyết định.

Cuộc họp diễn ra rất nhanh, không thảo luận những chuyện vô ích, kết thúc trong thời gian quy định.

Lúc tan tầm, Thẩm Kỳ vừa bước tới cổng thì đụng trúng một cô gái trẻ măng, ngoại hình xinh xắn. Đầu cô còn đang băng bó. Thẩm Kỳ thấy vậy, tưởng cô có bức xúc gì muốn tố cáo.

"Xin hỏi anh là chủ nhiệm Thẩm ạ?"

Cô gái hỏi.

"Đúng vậy, là tôi, cô có chuyện gì sao?"

Thẩm Kỳ đáp.

Đầu tiên cô gái cúi gập người xuống.

"Cảm ơn chủ nhiệm Thẩm, tôi là tác giả, vì có chuyện ngoài ý muốn nên hôm nay không thể đến họp đúng giờ."

Thẩm Kỳ không cảm thấy đi muộn hoặc vắng mặt không lý do là hành vi đáng được tha thứ. Song đối phương cũng không lường trước được sự việc, rõ ràng cô gái này bị thương.

"Không sao. Cô có lý do chính đáng."

Anh nói.

Thẩm Kỳ chỉ nói hai câu ngắn gọn rồi rời đi. Những chuyện sau đó cô đều biết hết.

Chỉ là Thẩm Kỳ không biết cô gái kia vẫn dõi mắt theo bóng lưng của mình, ánh mắt toát lên niềm vui và sự kích động.

Cô gái ấy tên là Chu Khinh, sinh ra trong một làng quê rất nhỏ. Năm xưa thôn dân trong làng cô từng khiếu nại một ông chủ mỏ than thâm hiểm nhưng không thành, may thay có Thẩm Kỳ giúp đỡ ngôi làng. Thật ra năm đó cô còn rất nhỏ, bấy giờ cha cô đã nói:

"Con phải học hành chăm chỉ, có những lúc cần có kiến thức mới giải quyết được vấn đề."

Cô ghi tạc điều ấy trong lòng, luôn luôn cố gắng, trở thành sinh viên đầu tiên trong làng. Cô cố gắng kiếm sống, mấy hôm trước còn nghe Thẩm Kỳ diễn thuyết, nỗ lực sánh ngang với anh, anh là hình tượng mà cô muốn trở thành, muốn bản thân tài giỏi như vậy.

Vốn dĩ hôm nay cô có thể được ngồi cùng anh, nhưng lại gặp phải chuyện ngoài ý muốn. Có điều, bất luận thế nào đi chăng nữa, cô nhất định phải đến đây nói rằng mình không cố tình trễ hẹn.

Lúc quay về trường học, Chu Khinh bị bạn bè cằn nhằn mãi.

"Cậu đi họp mà lại để bị thương? Chẳng phải mọi khi cậu cẩn thận lắm sao?"

Trong mắt những nữ sinh cùng lớp với cô, Chu Khinh vô cùng xuất sắc, vẽ tranh minh họa cho truyện cổ tích rất đẹp, là một cô gái tài hoa, các cô đều quý mến Chu Khinh.

Chu Khinh cười rạng rỡ.

"Hôm nay là ngày đặc biệt mà, phải không?"

Trước nay cô chưa từng kể chuyện về Thẩm Kỳ với bất kỳ ai.

Bạn cùng lớp chỉ thở dài.

"Đi họp thôi chứ có gì đặc biệt đâu? Cơ mà chắc cậu nhận được nhiều tiền nhuận bút lắm nhỉ? Hẳn là mời mỗi người trong phòng ký túc xá một chiếc kẹo que cũng được thôi ha?"

Hôm nay Chu Khinh rất vui.

"Tất nhiên là được."

Nói rồi cô xuýt xoa một tiếng, vết thương trên đầu vẫn còn đau nhức.

Chu Khinh vui như trẩy hội, hôm sau cô gửi nhuận bút về cho gia đình. Cha mẹ chỉ có một đứa con duy nhất là cô, vì chuyện mỏ than năm đó nên sức khỏe cha cô không tốt lắm, phải được khám bệnh uống thuốc. Có điều tương lai sẽ ngày càng tươi sáng hơn, cô sẽ cố gắng từng chút một.

Thẩm Kỳ không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip