ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 66: Chương 66

An Dạng nhìn xem đồng hồ trong nhà chính.

Đã sắp tới ba giờ chiều.

"Thẩm Luyện, nên tỉnh dậy rồi, đừng ngủ nữa."

Lúc này còn ngủ nữa, tối nay sẽ không ngủ được.

Thẩm Luyện trở mình, tuy rằng không muốn dậy, nhưng mà người đã tỉnh táo.

"Vâng, con dậy đây."

An Dạng thấy đôi mắt cậu nhóc cũng chưa mở ra, cũng không tiếp tục gọi.

"Mấy đứa các con cũng đều dậy đi, trời cũng không nắng gắt quá, có thể đi ra ngoài chơi."

Mấy đứa trẻ nằm lộn xộn trên chiếu.

Vương Tú Tịnh vừa hay cầm đế giày kim chỉ lại đây.

"Đây là ai gửi cho nhà chị?"

Vừa nói chuyện, hai người vừa đi vào trong viện.

Đúng lúc ấy, có người gõ cửa.

An Dạng ra mở cửa, trước mặt là một quân nhân.

Vị đồng chí này là người truyền tin của quân khu.

"Xin lỗi nhé, tôi đang ngủ trong nhà, không nghe thấy."

An Dạng áy náy nói.

Vị đồng chí này cười một cái, lắc đầu.

"Không có việc gì, chị dâu, hôm nay có bưu tín của nhà anh chị, mời chị ký tên ấn dấu tay ở chỗ này."

An Dạng ký tên của mình, sau đó nhận lấy bưu tín.

Thật đúng là nặng.

"Làm phiền đồng chí, mời anh vào uống nước."

An Dạng mời.

Vị đồng chí này vội vàng xua tay.

"Không được, tôi còn phải tới mấy nhà đưa thư cơ."

An Dạng cũng không nài kéo, để cho anh ta đi rồi.

Tự mình mang gói hàng vào trong nhà.

Vương Tú Tịnh nhìn thấy An Dạng làm thế này, cảm thấy thật đúng là không tồi.

Ở nhà chính này mát mẻ hơn trong phòng nhiều.

Ít nhất có gió lùa.

An Dạng cầm gói hàng ngồi ở một bên, bọc còn rất kín mít.

Cầm kéo cắt ra lớp bọc ngoài.

Trước hết rớt ra một tờ giấy, bên trong kẹp một tờ tiền một mao.

Không có thư.

An Dạng lập tức đoán ra là ai gửi.

Vương Tú Tịnh mở to hai mắt nhìn.

"Đây không phải là của đứa bé kia chứ."

An Dạng ừ một tiếng.

"Lúc cậu nhóc đi có đưa cho tôi một tờ giấy, nói là muốn đi làm hải quân, cậu nhóc biết bơi giỏi."

Vương Tú Tịnh ai một tiếng.

"Thế bà nội cậu nhóc... ?"

An Dạng không nói chuyện, thở dài một hơi.

Vương Tú Tịnh lập tức hiểu ra.

"Đứa nhỏ này cũng là có ý chí cố gắng."

An Dạng gật đầu.

Lại mở ra những thứ còn lại.

Vương Tú Tịnh cũng thấy được.

"Đây là những cái gì? Ngoại trừ cá, những thứ khác tôi đều không biết."

Cô ta không biết, nhưng An Dạng lại biết.

"Đây là cá biển phơi khô, cái này là rong biển, còn có tảo tía, tôm khô, bảo sao nặng như thế."

An Dạng lại lật xem một lần, cũng không nhìn thấy địa chỉ người gửi.

Vẫn là chờ tới khi Thẩm Các trở về, hỏi anh một cái, hải quân gần đây nhất ở chỗ nào.

"Đứa nhỏ này, cũng là đáng thương, chẳng qua xem gói hàng này, hẳn là cuộc sống không tệ, tôi đây cũng yên tâm."

Mấy đứa Thẩm Luyện thức dậy cũng thấy được mấy thứ này.

Thẩm Đồ liếc mắt một cái đã thấy được cá trên bàn.

"Mẹ, con vừa mới nằm mơ, mơ thấy một bàn thịt, con được ăn ngon căng."

An Dạng duỗi tay chọc đầu cậu nhóc.

"Biết là ai gửi những thứ này tới không?"

Mấy đứa đều lắc đầu.

An Dạng giải thích cho bọn họ một chút.

Ngoại trừ Thẩm Dư và Thẩm Kỳ không nhớ rõ.

Thẩm Luyện cũng muốn làm binh.

"Vậy làm hải quân có oai phong không?"

An Dạng suy nghĩ một lát.

"Vào quân đội không phải để ra oai, cha con mỗi ngày đều công tác ở quân khu, con cảm thấy oai phong không?"

Thẩm Luyện lắc đầu.

An Dạng không tiếp tục nói nữa, hiện

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip