ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 67: Chương 67

Vu Huy nhặt tin cử báo lên.

"Chủ nhiệm, ngài nghe tôi giải thích!"

Chủ nhiệm ném tin cử báo trong tay lên người Vu Huy.

"Tự anh nhìn xem, anh làm "chuyện tốt

" gì? Tác phong bại hoại, anh cho rằng hiện tại là xã hội cũ hay sao? Hiện tại là chế độ một vợ một chồng, anh nhìn xem anh làm ra chuyện tốt!"

Chủ nhiệm hít sâu một hơi, xua tay lia lịa.

"Thôi, anh không cần giải thích, từ giờ trở đi, anh bị giáng chức, là viên chức bình thường."

"Chủ nhiệm, ngài nghe tôi giải thích, đây là người khác vu hãm tôi."

Vu Huy cố gắng thanh minh.

Chủ nhiệm nhăn mặt.

"Ai u, anh nhưng thôi đi, ai vu hãm anh? Giáo viên Trần ly hôn với anh, hôm nay đã bị người ta cử báo, tôi còn cố ý qua quân khu bên kia hỏi thăm, người ta còn xin tha giùm anh, giữ lại một phần công tác cho anh. Nếu không thì Vu Huy, anh đã bị khai trừ rồi biết không? Còn sinh viên đâu, sách vở đều rơi vào trong bụng chó, mau lên cút đi."

Ông ta quả thực sắp tức chết rồi, cũng không khống chế được âm lượng giọng nói, người ở bên ngoài cũng đều nghe thấy được.

Vu Huy tức khắc hoảng hốt, sau khi tốt nghiệp hắn ta cẩn thận làm việc bao nhiêu năm, lập tức bị đánh trở về nguyên hình.

Trong óc hắn ta một mảnh trống trơn. Vu Huy không nghĩ ra, ngoại trừ Trần Tĩnh, còn có ai sẽ cử báo hắn ta.

Chắc chắn là Trần Tĩnh gửi tin tố cáo! Cô ta thật quá đáng, đã nói là đồng ý ly hôn thì cô ta sẽ không nói ra chuyện này.

Cô ta "giỏi" lắm.

Thẫn thờ đi ra ngoài như cái xác không hồn, thu dọn đồ vật ở chỗ ngồi làm việc, bị người khác dẫn tới chỗ người quản lý kho xưởng.

Từ chủ nhiệm bộ hậu cần thành người quản lý kho xưởng.

Hắn ta là thật sự một chày gỗ đánh xuống.

Cùng lúc ấy, Vu Trường Hữu nhận được điện báo, hai chữ, thành công.

Hắn ta biết ngay chuyện này làm xong, Vu Huy rất khó giữ được công tác, nhưng mà nếu không giữ được công tác, làm sao có tiền trả cho chị Tĩnh chứ.

Chờ đến khi trả hết 300 đồng tiền, lần sau sẽ không dễ dàng tha cho hắn ta như vậy.

Trong khi đó, An Dạng ở nhà bận rộn trồng dưa hấu.

Ảnh hưởng tới mấy đứa trẻ trong nhà, không có việc gì cùng nhìn chằm chằm cây non xem.

Thẩm Đồ là đứa tò mò, quý trọng cây dưa nhất.

Cậu nhóc nằm mơ cũng muốn nhìn xem trái dưa ngọt chết người mà mỗi ngày cha cậu đều nói trông như thế nào.

Ngủ xong tỉnh lại đều thèm chảy nước miếng.

An Dạng cũng không bỏ qua tìm tòi sách về phương diện nông nghiệp, chẳng qua vẫn là quá ít. ...

Cuối tháng 5, thời tiết nóng bức.

An Dạng ở nhà đóng đế giày.

Vương Tú Tịnh lại đây nói chuyện với An Dạng.

"Tôi nghe nói chị ngày nào cũng loay hoay trong nhà, dưa hấu có thể ra quả không?"

An Dạng hơi cau mày.

Đã biết cô ta nghe ai nói vậy.

"Có phải mấy đứa nhóc nhà tôi hàng ngày đi ra ngoài nói hả?"

Vương Tú Tịnh nở nụ cười.

"Thẩm Đồ nhà chị ấy à, rất biết ăn nói, cái miệng nhỏ đặc biệt nói ngọt, chị thì không thường đi ra ngoài nên không biết, bên ngoài không có ai không thích cậu nhóc."

An Dạng hừ nhẹ một tiếng.

Cô trước hết đã nghe Thẩm Đồ nói chuyện rồi.

Nếu là muốn nói ngọt, vậy thì cậu nhóc có thể khiến cho người nghe mê say ngơ ngẩn luôn.

"Đúng vậy, đã nở hoa rồi, buổi sáng hơn 8 giờ tôi đều đi thụ phấn, phỏng chừng có thể ra quả."

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip