ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 90: Chương 90

Tại chợ phiên, ba người An Dạng bọn họ đã đến chợ rồi. Trần Tĩnh đi ra ngoài một chút, thực ra cũng rất tốt. Ít nhất nhìn thấy khung cảnh náo nhiệt này, trong người cũng vui vẻ không ít. Vương Tú Tịnh và Trần Tĩnh vốn không quen biết, nhưng Vương Tú Tịnh là người nhiệt tình thoải mái, dọc theo đường đi cũng đều quen thuộc.

"Chị dâu, chị cũng không thể nuông chiều đứa nhỏ, sao có thể muốn ăn thịt thì mua thịt a, nếu như chắc chắn làm loạn không được, thì dỗ dành là xong rồi."

An Dạng chưa từng nghĩ như vậy. Bởi vì khi cô còn nhỏ cũng bị dỗ dành như vậy vô số lần, nhưng chưa từng thực hiện được. Vậy nên bây giờ cô không muốn khiến bọn trẻ cảm thấy lời mình nói mà không tính, cô muốn là một người lớn có thể thực hiện được những lời hứa đó.

Trần Tĩnh đối với An Dạng vẫn là rất hiểu rõ.

"Tú Tịnh em à, em cái này đã nói sai rồi, em nói trẻ con đều nhớ kỹ, như vậy một lần hai lần đều không thực hiện, con nhỏ sau này rất khó tin tưởng người lớn nữa."

Vương Tú Tịnh tùy tiện, cũng không chú ý qua. Nhưng mà Trần Tĩnh và An Dạng đều là người có văn hóa, lời nói chắc chắn là đúng, nhưng khi còn bé cô cũng thường xuyên bị dỗ dành như vậy.

"Đứa trẻ kia có lúc rất khó đối phó, em cũng chỉ thuận miệng dỗ dành thôi."

An Dạng đi đến bên cạnh.

"Tú Tịnh, em có thể giải thích cẩn thận cho đứa nhỏ nói tại sao không thể mua, nhưng không thể bởi vì muốn dỗ dành chúng mà thuận miệng liền đồng ý chúng, sau này vẫn không thể thực hiện được, thực tế mà nói thì đứa trẻ không có quá khó để thấu hiểu như em nghĩ đâu."

Vương Tú Tịnh không có nói thêm nữa, con người cô mặc dù không đọc qua sách gì, nhưng luôn luôn là một người sẵn lòng nghe ý kiến của người khác, để bản thân trở lên tinh tế hơn. An Dạng cũng không nói nữa, bắt đầu chuyên tâm xem các quầy bán đồ.

Bên này kì thật bán đồ đều rất ít. Đến sớm, có lẽ còn có thể mua được. Từ đầu này đi tới cuối, cũng không gặp được một người bán thịt, phỏng chừng hôm nay lại là tốn công vô ích mà trở về. An Dạng vốn dĩ đã từ bỏ rồi. Kết quả trên đường gặp được đồng hương lần trước bán cho bọn họ gà.

"Thời gian này không gặp được, gà và ngỗng lớn lên đều ổn chứ?"

Mấy người đứng vào cạnh đường bắt đầu tán gẫu.

"Rất ổn, đều đẻ trứng hết rồi."

Trong giỏ của đồng hương cái gì cũng không có mua.

"Vậy các người hôm nay đến đây mua cái gì đấy?"

An Dạng ai một tiếng.

"Muốn đi mua thịt, kết quả hai bên quầy này đều xem hết rồi, cũng không nhìn thấy một quầy."

Đồng hương cười cười gật đầu.

"Bây giờ còn chỗ nào vẫn còn thịt a, đồ chơi kia đều không được tinh tế, đi vào trong thôn để mua, đều phải đến sớm để xếp hàng, cũng không chắc chắn có thể mua được."

An Dạng vội vàng gật đầu, đây chẳng phải chính là lời nói thật sao?

Đồng hương lại tiếp lời nói tiếp.

"Nhưng mà chúng ta đây là có duyên phận, biết tôi qua đây để làm gì không?"

An Dạng cảm thấy có chút đóng kịch. Đồng hương hạ thấp tiếng nói. "Hôm qua trong thôn chúng tôi phát sinh ra một con lợn rừng xuống núi, đoán là ở trên núi đói quá không chịu được nữa, mười mấy người chúng tôi vây quanh, mới xem như là khống chế được nó, nhưng suy cho cùng thì đây là tài sản của nhà nước, liền đem lên công xã, công

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip