ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 91: Chương 91

Các thím, đại nương ngồi dưới gốc cây hóng mát nói chuyện nhìn thấy mấy người An Dạng đi đến, chỉ là có chút tò mò đánh giá một chút.

Nói chuyện đại khái cũng chỉ nửa tiếng là đến trong thôn.

Ở đây cũng mới bắt đầu thời gian mùa màng, trẻ con trong thôn cũng không phải đi học.

Bây giờ thời tiết cũng nóng, rất nhiều trẻ con để trần chạy rải rác trong thôn vui chơi.

Nhà đồng hương là một ngôi nhà gạch vuông, tổng cộng có ba gian phòng, còn có một gian phòng bếp thô sơ.

"Mau vào đi, trong nhà chúng tôi cũng không có cái gì, tôi rót trà cho các cô uống nhé."

Nói đến đây liền vào nhà chính cầm ấm trà ra, cũng không có cốc để uống chà, đồng hương cầm ra mấy cái bát sứ chuyển qua đây.

An Dạng thật sự là khát lắm rồi, một hơi uống hết sạch.

Đồng hương lấy miếng thịt ra.

"Đây, đồng chí, cô xem xem, đây là miếng thịt chân sau, thịt đặc biệt săn chắc."

An Dạng nhìn thấy miếng thịt này cũng cảm thấy rất đẹp.

Kỳ thật ăn thịt lợn rừng tương đối rắn, nhưng mà cô đã nghĩ kĩ rồi, về nhà liền nấu mỡ lợn, cái này ít nhất nửa tháng sẽ có mỡ, số mỡ lợn còn lại, cũng có thể gói bánh bao, mà bánh bao gói ra lại càng thơm hơn.

"Chị dâu, chị muốn không?"

An Dạng lập tức gật đầu, cô đây là khẳng định muốn mua.

"Vậy tôi đều muốn mua, đồng hương, chúng ta đến nhà anh lấy đi."

Đồng hương cũng rất chân thật.

Nghe thấy An Dạng nói như vậy, trên mặt lập tức để lộ ra ý cười.

"Tôi cảm thấy bản thân gặp được cô chính là việc tốt, lần trước ấp gà con, cũng gặp được cô, kiếm được một khoản tiền."

An Dạng nghe thấy lời này, vội vàng xua tay.

"Anh nói lời này chính là khách khí rồi, anh đã giúp chúng tôi ấp gà con, chúng tôi lấy phiếu ra đổi, đây đều là chuyện nên làm cả, gặp được chúng tôi không phải vận khí tốt gì cả, ngược lại phải là chúng tôi nên cảm ơn anh mới đúng."

Đồng hương bị lời nói này của An Dạng, trong lòng cũng dễ chịu rất nhiều.

Người ta chính là biết nói chuyện a, khiến cho người ta nghe xong, trong lòng cũng thoải mái.

Bất quá hắn thật sự cảm thấy đây đều là chuyện nhỏ, căn bản coi như không được cái gì.

Nhưng các cô rất khách khí.

An Dạng rất thích ở cùng bọn họ.

Lương thiện chịu khó, và thích giúp đỡ người khác.

Cùng nhau hòa hợp rất thoải mái.

An Dạng đưa tay ra nhận lấy miếng thịt.

"Đồng hương vậy chúng ta cứ là dựa theo giá cả trên thị trường tôi đổi cho anh, anh muốn đổi cái gì?"

Đồng hương giờ khắc này mới thật sự là yên tâm, vị đồng chí này có thể coi trọng miếng thịt này là được.

"Có tấm vải không? Con trai tôi nói cô con dâu mới muốn một miếng vải để làm quần áo mới."

Trên người An Dạng có mang theo, quần áo trong nhà cũng mặc không hết, miếng vải tự nhiên cũng có.

"Đây là miếng vải có 7 thước, có có thể đủ làm quần áo trên người."

Đồng hương lập tức nhận qua.

An Dạng sẽ không đưa thêm tiền nữa, tấm vải này so với tiền thì đắt hơn nhiều.

Nhu cầu bây giờ không giống nhau.

Đổi thứ tốt, An Dạng cùng Trần Tĩnh còn có Vương Tú Tịnh cũng muốn trở về.

Hai người bọn họ hầu như là không mua cái gì.

Trần Tĩnh rất lâu rồi không có về quê.

Cô ta từ nhỏ coi như chưa từng chịu khổ gì, sau đó vào đại học càng đừng nói, sau khi tốt nghiệp liền ở lại thành phố làm việc, trong cuộc sống hầu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip