Chương 93: Chương 93
An Dạng đem việc hôm nay kể lại một lượt.
"Hôm nay tôi học được một đạo lý."
An Dạng nói rồi ngẩng đầu nhìn Thẩm Các.
"Đạo lý gì?"
Thẩm Các hỏi.
An Dạng đem bánh cao lương trong tay ăn hết rồi mới nói:
"Càng là người trải qua những khó khăn hoạn nạn càng lạc quan."
Thẩm Các nghe vậy có phản ứng một chút, chầm chậm ngẫm nghĩ một lúc rồi gật đầu.
"Em nói đúng."
Thẩm Luyện cảm thấy gần đây cha mẹ cậu nhóc đều nói những chuyện mà cậu nhóc nghe không hiểu, nhưng mà nghe không hiểu thì bỏ qua dù sao cũng không làm lỡ đến việc ăn cơm. Nghĩ thông suốt rồi lại cúi đầu ăn cơm.
Thẩm Đồ thì không như vậy, cậu nhóc một chút cũng không ăn nổi nữa.
"Mẹ, mẹ, mẹ một lát có gói bánh bao không ạ?"
Vừa nói vừa kéo cánh tay của An Dạng.
An Dạng bận không kịp gật đầu.
"Ừ, ừ, ăn xong gói luôn, được không, con đi chơi trước đi."
Thẩm Đồ trở nên vui vẻ, cả người nhìn hết sức có tinh thần. Thẩm Đồ cùng với Thẩm Kỳ rất vui mừng, một lát lại đi xem miếng thịt đặt ở trong chậu. An Dạng cảm thấy bọn trẻ thật thú vị.
"Tiểu đoàn trưởng Thẩm, anh nhanh chóng đem miếng thịt đó cắt ra từ giữa đem cho nhà dì một miếng."
Thẩm Các nghe nói vậy, dứt khoát đem quyển sách trong tay đặt xuống đứng lên bắt đầu làm việc. Vợ chồng hai người tách ra làm việc.
An Dạng ăn xong cơm, lau dọn bàn sạch sẽ. Tự mình cầm một chiếc chậu lớn đến để nhào bột, trước tiên nhào xong bột nở để làm bánh bao. Bây giờ thời tiết nóng, bốn giờ hơn đoán chừng là có thể nở, men dùng là men sống. Bột nở xong, bánh bao làm ra mới có thể mềm.
Lần làm bánh bao này, bột tinh trong nhà hoàn toàn dùng hết luôn. Tháng này mới là ngày hai mươi, còn mười ngày nữa.
An Dạng đem tất cả bột trong túi toàn bộ đổ vào trong chậu, vẫy tay gọi mấy đứa trẻ qua đây.
"Nào, đều nhìn thấy rồi, bột lương thực tinh nhà ta đều hết rồi, từ giờ đến tháng sau vẫn còn cách mười ngày, mười ngày này nhà chúng ta không còn cháo mà ăn đâu, các con nhớ rõ chưa?"
Nam tử hán Thẩm Luyện vâng một tiếng.
"Không sao, mẹ, chúng con có bánh bao ăn."
Thẩm Đồ có một chút lo lắng.
"vậy mẹ, chúng ta có thể đi sang nhà bà nội ăn không?"
An Dạng dơ tay gõ nhẹ vào đầu cậu nhóc.
"Con nghĩ hay quá nhỉ, không được."
Thẩm Đồ với Thẩm Kỳ quan hệ tốt, hai người đứng cùng một phe.
"con, con với Thẩm Kỳ cũng muốn ăn bánh bao."
An Dạng dùng ánh mắt nhìn Thẩm Kỳ. Đây đều là muốn ăn bánh bao.
"Được, nếu đã như vậy các con phải nhớ rõ mười ngày về sau đừng hỏi mẹ đòi bột ngon ăn, đã biết chưa? Cả nhà chúng ta đều phải ăn bột ngô không thể ăn màn thầu lớn trắng trắng mềm mềm này nữa đâu."
Trước hết phải chuẩn bị tốt phương án tư tưởng.
Mấy đứa trẻ đồng loạt gật đầu.
An Dạng không đến mấy phút đã đem bột nhào xong, đậy nắp lên đặt qua một bên.
Bật bếp than, đặt dưới gốc cây ngoài sân, bên trên đặt một cái chảo nhỏ lên, sau đó đem miếng thịt lợn rừng rửa sạch cắt ra từng miếng, tiếp đó đem từng miếng từng miếng một đặt trên chảo bắt đầu nướng mỡ heo.
Thẩm Luyện dắt theo các em trai ở chơi chỗ cách đấy không xa, một lát lại chạy qua nhìn.
Thẩm Các đem cho thịt về, Nha Nha cũng theo đến.
Thẩm Luyện nhìn thấy Nha Nha đến dơ tay kéo người đến bên đó chỉ vào trong nồi. "Xem, mẹ em đang
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền