ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 92: Chương 92

An Dạng vào gần lúc mọi người ăn sắp xong bữa cơm trưa thì về đến nhà. Thẩm Các đã ăn no rồi, đang uống nước, mấy đứa nhỏ vẫn đang ăn. Anh nghe thấy tiếng mở cửa, nhìn thấy An Dạng về liền đi qua nhận lấy cái làn trong tay cô.

"Em hôm nay làm gì mà về muộn vậy? Có nóng không?"

An Dạng đi bộ có chút mệt nên chảy rất nhiều mồ hôi. Thẩm Các đem cái làn đặt trên mặt đất, đổ hết nước vừa rửa tay ở trong chậu đi rót nước mới vào cho cô.

Cùng lúc ấy, Thẩm Các đã đi đến nhà trên, đem miếng thịt đặt trong chậu ngâm nước. Con mắt của Thẩm Đồ gần như sắp dán chặt lên trên miếng thịt đó luôn rồi.

Thẩm Đồ chạy đến bên cạnh An Dạng.

"Mẹ, có thịt, ăn bánh bao, đến tết rồi."

Cậu nhóc cảm thấy thật hạnh phúc. Trong nhà ăn bánh bao há chẳng phải là đến tết rồi hay sao?

An Dạng "ai u" một tiếng.

"Con nha tên nhóc này, không cần nhìn trong làn mẹ đã biết là có thịt, mẹ xem xem có phải là vì chiếc mũi nhỏ này không nào."

Thẩm Đồ cười hi hi.

"Không phải, là thịt cha làm, ngâm trong chậu ở trên nhà trên đó ạ."

Thẩm Các cũng rót xong nước. An Dạng cúi người rửa tay, rửa mặt.

"Anh cũng làm thịt rồi?"

Thẩm Các gật đầu. Sau đó nhanh chóng mở chiếc làn của An Dạng.

"Thịt này không phải là thịt nhà nuôi sao."

An Dạng nhìn nó một cái liền có thể nhìn ra nên cũng không cảm thấy có gì lạ. Dựa vào kinh nghiệm của anh khẳng định có thể nhìn được ra.

"Một bác trong thôn nọ bắt được heo rừng, một nửa nhỏ giao lên trên, phần còn lại nói là để người trong thôn đem về chia, bác trong thôn nói thằng con trai nhà họ kết hôn cần một tấm vải, muốn đổi cho tôi vì thế tôi liền đổi."

Thẩm Các nhìn miếng thịt đó.

"Cũng không ít nha hơn nữa cũng rất chắc thịt đó."

An Dạng xoa xoa mặt, Thẩm Các nhấc làn đi theo vào trong nhà trên.

Thẩm Các lấy một đôi đũa mới đưa cho cô.

"Em ăn tạm chút đi."

An Dạng nhận lấy đôi đũa, cũng không cảm thấy là tạm bợ, thức ăn vẫn còn một nửa nhỏ, bánh cao lương này mùa hè cũng không cần quá nóng.

Thẩm Luyện nhìn cha của cậu nhóc lại nhìn chiếc bánh cao lương trong tay mình. Vừa nãy không phải nói rất tốt sao? Phải ăn đơn giản một chút. Bây giờ lại thay đổi rồi.

An Dạng bắt đầu ăn một miếng lớn. Lại bắt đầu kể chuyện hôm nay gặp phải ở trên đường.

"Tiểu đoàn trưởng Thẩm, anh đem miếng đậu phụ đó cầm ra đây vừa hay tôi làm một chút miến, còn có đậu phụ, ngoài ra thêm tóp mỡ khẳng định đặc biệt thơm."

Lại nhìn thấy trên bàn đặt miếng thịt đó. Thịt trong nhà cũng nhiều lên.

"Hay là đem tặng cho nhà dì một ít, tôi thấy hôm nay chị Tĩnh hình như nghĩ thông rồi."

Thẩm Các hoàn toàn không có ý kiến gì. Mấy đứa trẻ thì càng không, đối với chúng mà nói bà Trần đó chính là bà nội ruột không phải là người ngoài gì. Đồ ở trong tay cũng không phải là keo kiệt.

Trong khi đó, ở nhà trên, Thẩm Các nhìn cái bộ dạng thèm thuồng của Thẩm Đồ, đưa tay gõ vào trán của cậu nhóc.

"Đúng rồi, để cho mẹ con làm bánh bao cho các con ăn đó."

Không chỉ có Thẩm Đồ mà đến cả Thẩm Luyện người bình thường điềm tĩnh nhất cũng không còn điềm tĩnh được như trước nữa rồi. Từng người một vây quanh bên cạnh bàn.

Thẩm Luyện thấy Thẩm Đồ lấy bàn tay nhỏ che miệng, liền hiểu cậu nhóc đang nghĩ gì.

"Thẩm Đồ,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip