Chương 56
"Tao thực sự nhìn nhầm mày rồi, Phán Nhi! Con nhóc chết tiệt này!"
Ngay sau đó, tiếng chửi rủa của thím hai vang lên.
Bà ta không cam lòng chỉ vào Phán Nhi, trực tiếp bắt đầu chửi ầm lên:
"Mày là đồ phản bội, tao nuôi mày lớn có dễ không? Một tay tao bón từng thìa cháo, từng miếng cơm nuôi mày khôn lớn, mà mày báo đáp tao như thế này à?"
"Anh cả mày sắp ba mươi rồi, anh hai cũng sắp, cả hai đều chưa lấy vợ. Trước đây tao cứ nghĩ mày là đứa hiểu chuyện, tự tìm được người ở thành phố, tao trông cậy vào mày giúp đỡ gia đình, để hai anh mày lấy được vợ. Kết quả con bé chết tiệt mày lại phản bội gia đình, mày có lương tâm không? Mày có coi tao là mẹ không?"
Hai mắt thím hai như muốn phun lửa:
"Tao nói cho mày biết Phán Nhi, hôm nay mày phải đưa tiền, nếu không sau này mày đừng về nhà mẹ nữa! Tao không có đứa con gái như mày."
Những lời này khiến Phán Nhi vô cùng kiên định và quyết liệt đáp trả:
"Mẹ, mẹ mắng con cũng vô ích thôi! Con yêu anh Phương Viễn, con không thể để mấy người phá hỏng hôn nhân của con được!"
Đây đúng là lời nói rất nặng nề, bởi vì thời buổi này rất khó để ly hôn, một khi phụ nữ chịu ấm ức gì ở nhà chồng, đều trông cậy vào người nhà mẹ đẻ chống lưng.
Tuy nhiên Phán Nhi đã sớm nhìn thấu nhà mẹ đẻ của mình, chưa nói đến chuyện họ bám vào mình để hút máu, sau này dù có thực sự gặp chuyện gì, họ cũng sẽ không giúp mình, chỉ biết nhìn vào tiền.
Vì vậy, Phán Nhi không hề sợ hãi, ngược lại còn chất vấn thím hai:
"Mẹ cứ nói anh cả anh hai không lấy được vợ là vì nhà mình không có tiền, vậy con hỏi mẹ, nhà nào trong thôn cũng không có tiền, đàn ông không có tiền nhiều vô kể, tại sao họ lại có thể lấy được vợ?"
Phán Nhi thoát khỏi sự kiểm soát của nhà mẹ đẻ, có thể nói là lời nào cũng trúng tim đen:
"Mẹ vẫn chưa phát hiện ra sao, anh cả anh hai đều bị mẹ nuông chiều đến hư hỏng, bây giờ đều trở thành những kẻ lười biếng nổi tiếng khắp nơi, quần áo bẩn thì vứt cho mẹ giặt, chai dầu đổ rồi cũng không thèm đỡ, nhà nào dám gả con gái cho loại người như vậy. Hơn nữa, anh cả anh hai lấy vợ là chuyện của mẹ và ba, chính các người tiêu tiền như nước không chịu tiết kiệm, chỉ nghĩ đến việc lấy con đổi tiền để lấy vợ cho hai anh, con có nợ công sinh thành của hai người nhưng con không nợ anh cả anh hai!"
Những lời này khiến Bảo Trân không nhịn được mà khen ngợi, không ngờ loại người hồ đồ như Phán Nhi lại có thể nói ra những lời tỉnh táo như vậy!
Cô dẫn đầu vỗ tay đầu tiên, vỗ tay bôm bốp!
Những người bên cạnh bị kích động, không hiểu sao cũng thấy Phán Nhi nói rất nhiệt huyết, một số thanh niên cũng vỗ tay theo!
Trong thôn có không ít người trọng nam khinh nữ nhưng loại người quá đáng như thím hai thì cũng không nhiều.
Vì vậy, mọi người đều cảm thấy Phán Nhi nói cũng có vài phần đạo lý, tiếng vỗ tay càng lúc càng nhiệt liệt!
Nghe thấy tiếng vỗ tay rầm rộ xung quanh, Phán Nhi không nhịn được ngẩng đầu lên, nói với giọng càng thêm hùng hồn chính nghĩa: "Mẹ, mẹ hãy từ bỏ ý định đó đi, con không thể đồng ý đưa tiền nữa, tiền sính lễ mười đồng là do mẹ tự đồng ý, mẹ cũng đã cầm tiền rồi, nhà mình cả năm cũng không tiết kiệm được mười đồng, mẹ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền