Chương 57
Thím hai vẫn đang vỗ đùi, vừa khóc vừa hát. Phán Nhi thì hoàn toàn không để tâm đến lời bà ta nói, chỉ coi đó là nhạc nền, cô ta nhìn Phương Viễn với ánh mắt đầy tình cảm:
"Anh Phương Viễn..."
"Phán Nhi..." Phương Viễn cũng nhìn cô ta với ánh mắt đầy tình cảm.
Hai người nhìn nhau, đã quên mất sự tồn tại của thím hai. Đừng nói đến thím hai, ngay cả những người dân hiếu kỳ đứng vây quanh cũng bị bọn họ quên mất, lúc này trong mắt hai người chỉ có nhau.
Mặc dù họ không nói gì, chỉ gọi tên nhau nhưng tình cảm ngọt ngào đó đã lan tỏa khắp sân.
"Anh Phương Viễn..."
"Phán Nhi..."
Hai người càng tiến lại gần nhau, nắm chặt tay nhau, chỉ còn một chút nữa là hôn nhau.
Thật ra đây là hành động hơi thân mật nhưng bây giờ không ai để ý đến điều đó, tất cả đều đang háo hức xem cảnh náo nhiệt này.
Họ chưa kịp hôn thì những người xung quanh đã không chịu nổi nữa.
"Ê này, không phải chứ, ở đây còn có người mà, bọn họ không nhìn thấy à?"
"Kể cả không nhìn thấy chúng ta thì cái giọng khàn khàn như vỡ nồi của thím hai bọn họ cũng không nghe thấy ư?"
"Không được rồi, quá sến súa rồi, cho dù là vợ chồng thì cũng không thể hôn nhau trước mặt mọi người như vậy được."
"Tôi hơi buồn nôn, phải làm sao đây?"
Có một người cổ họng yếu, trực tiếp bịt miệng chạy ra ngoài nôn khan.
Không phải người dân trong thôn tự cho mình là trong sạch, mà là vì giáo dục giới tính thời đó quá thiếu thốn, đừng nói đến hôn nhau, ngay cả nắm tay cũng rất ít khi thấy.
Tiếng nôn khan ở bên cạnh truyền đến, cuối cùng cũng đánh thức đôi uyên ương Phán Nhi và Phương Viễn, hai người bỗng nhiên tỉnh táo lại, phát hiện xung quanh vẫn còn người, Phán Nhi lập tức đỏ mặt vì xấu hổ.
Tuy nhiên, bà ta càng làm loạn, Phán Nhi càng kiên định:
"Anh Phương Viễn, em đã quyết định rồi, bất kể họ nghĩ gì, em nhất định phải ở bên anh, sự ngăn cản của họ đều là thử thách trên con đường tình yêu của chúng ta, chúng ta vượt qua được, tình cảm sẽ càng thêm bền chặt."
"Đúng vậy, thử thách càng nhiều, chúng ta càng phải ở bên nhau."
Phương Viễn rất cảm động, trực tiếp nắm tay Phán Nhi.
"Anh Phương Viễn, chúng ta đi thôi."
Phán Nhi thấy mẹ mình vẫn đang khóc lóc om sòm ở đằng kia, hít một hơi thật sâu, hạ quyết tâm:
"Hai mươi tám đồng đó không trả, mẹ em sẽ không để em đi, vì vậy em quyết định bỏ trốn cùng anh, chúng ta vào thành phố thôi!"
Tống Phương Viễn cảm động đầy mặt:
"Phán Nhi, em nói gì anh cũng nghe!"
Hai người nắm tay nhau, Phương Viễn đạp xe, Phán Nhi nhảy lên ghế sau xe đạp, sau đó gọi những người phù rể đến đón dâu, chuẩn bị rời đi!
Khi họ hành động, hai người anh trai của Phán Nhi còn muốn ra ngăn cản nhưng thấy bên kia có mấy thanh niên trẻ tuổi, sợ bị đánh nên đi được hai bước thì lùi lại.
Lúc này cha của Phán Nhi là Tiêu lão nhị cũng muốn ra ngoài ngăn cản nhưng ông ta vốn là một kẻ rụt rè, chỉ biết núp sau lưng vợ mà không dám nói gì.
Vợ chồng Phán Nhi không còn trở ngại nào nữa, đạp xe vun vút chạy về phía thành phố.
Thím hai vẫn đang khóc, vừa ngẩng đầu lên thì đã không thấy bóng dáng của con gái đâu nữa! Bà ta ngây người ra!
Thím hai ngây người.
Thôn dân ngây người.
Bảo Trân cũng ngây người.
Ngay cả con chó nhà hàng xóm đứng ở cửa cũng ngây người!
Cuối cùng, Bảo Trân là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền