Ngày đầu tiên đi học được phát sách, là số sách được thu lại từ học sinh khóa trước, rất cũ mà còn rách tả tơi, nhưng các bạn nhỏ lớp một ai được phát thì vô cùng vui mừng, nhận xong là lũ nhóc châu đầu ghé tai bàn tán.
Trên bục giảng cô giáo hô trật tự vài lần rồi sau đó cầm danh sách lớp bắt đầu điểm danh, khi đọc tới tên bạn nào thì bạn đó đáp có một tiếng.
Lúc gọi đến tên Phó Yến Yến, cô giáo nhìn thêm hai lần, hỏi cô bé, “Mấy tuổi rồi?”
Phó Yến Yến trả lời mạch lạc: “Năm tuổi ạ.”
Cô giáo ừ một tiếng, không nói thêm gì, trong lòng biết trẻ con mới từng đấy tuổi đã đi học đều sẽ học thêm một năm lớp một.
Nhìn cách ăn mặc của học sinh này đoán chừng chắc là con em bộ đội. Con nhà bộ đội và con của dân trong thôn rất dễ phân biệt, cho dù có mặc quần áo rách thì cũng không gầy da bọc xương, ánh mắt cũng sẽ linh hoạt hơn một chút.
Nghĩ đến đây trong lòng cô giáo cảm khái, tuy rằng hiện giờ lũ trẻ ngồi ở chung một lớp, nhưng sau này quỹ đạo cuộc đời lại khác nhau quá nhiều.
Giống như trước đây cô có dạy một học sinh, khi đứa con bị bắt nạt, người cha dẫn con tìm tới tận nhà đối phương. Nếu là con cái của dân trong thôn, gần như cha mẹ sẽ không quan tâm tới những việc này.
Phó Yến Yến không biết cô giáo đang nghĩ gì, khi cô bé ngồi xuống, cô bé thấy tới rất nhiều bạn đang nhìn mình.
Hôm nay cô bé mặc bộ đồ Kim Tú Châu may cho, áo cộc màu lam và quần dài, bộ quần áo không hề có mụn vá, chất vải không được đẹp lắm nhưng mặc rất thoải mái thoáng khí, không hề nóng chút nào.
Cũng may rất nhanh đã đến phiên Đường Doanh. Đường Doanh ăn mặc còn nổi bật hơn cô bé, cô nhóc mặc một bộ váy màu xanh bộ đội, dưới chân đi đôi giày trắng, tóc bện hai bên còn dùng một chiếc dây buộc tóc màu hồng cột lại.
Đường Doanh chờ cô giáo đọc xong tên, chủ động đứng lên nói: “Cô ơi, con ngồi ở đây nhìn không rõ.”
Cô giáo nhìn cô nhóc, sau đó nhìn quanh một vòng lớp rồi bảo cô nhóc đổi chỗ với bạn nam ngồi sau Phó Yến Yến.
Phó Yến Yến nghe vậy, người có hơi cứng lại, nhưng rất nhanh đã thả lỏng.
Cho dù thế nào, lần này cũng không giống đời trước.
Buổi sáng có bốn tiết học, sau khi hết tiết Phó Yến Yến ngồi nguyên vị trí không nhúc nhích, bạn học ngồi sau đã đi hết cả rồi, Đường Doanh mới đột nhiên hỏi: “Cậu không đi ăn cơm à?”
Phó Yến Yến quay lại nhìn, bình tĩnh nói: “Anh mình nói sẽ đến tìm mình.”
Đường Doanh nghe vậy à một tiếng.
Vừa nói xong, ba cậu nhóc cao cao xuất hiện ở cửa, Hạ Nham gọi Phó Yến Yến ra ngoài, trên tay ba cậu nhóc đều xách theo hộp cơm.
Phó Yến Yến ra ngoài.
Khi tới cửa, Hạ Nham lại bắt đầu lải nhải, “Em học thế nào? Sáng nay thầy giáo toàn tìm anh, hết tiết không có thời gian qua đây.”
“Cũng tạm.”
“Có chỗ nào thấy không quen không?”
“Cũng tạm.”
“Có đói không?”
“Cũng tạm.”
Hạ Nham hoàn toàn cạn lời, “Cái gì cũng tạm, em không thể nói nhiều hơn một từ à?”
“Cũng tạm được.”
“Ha ha ha ha”
Bên cạnh Ngụy Ninh Thanh và Dương Anh Hùng cùng bật cười, cảm thấy Hạ Nham và em gái cậu ấy vui thật.
Đường Doanh chờ mấy người đi xa mới dám nhìn sang, cô nhóc nghe thấy tiếng họ nói chuyện, cắn cắn môi, sau đó lấy cơm trưa buổi sáng mẹ chuẩn bị từ trước trong ngăn bàn ra.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền