Tầm bảy giờ sáng Giang Minh Xuyên mới về nhà, vẻ mặt mỏi mệt, tối hôm qua hẳn là đã thức cả đêm. Mới một đêm không gặp mà râu ria xồm xoàm, quầng mắt thì đen thui.
Kim Tú Châu và hai đứa nhỏ đã dậy, vì muốn lên huyện cho nên cố ý dậy sớm một chút.
Hạ Nham đã nấu xong bữa sáng, là mì trứng gà còn bỏ thêm ít rau xanh, cách làm chỉ khác Giang Minh Xuyên ở mỗi chỗ là Hạ Nham bỏ nhiều dầu và gia vị hơn, khi nấu còn cho thêm một thìa mỡ heo nên ăn ngon hơn. Mì ăn kèm với dưa muối cũng khá là hợp nhau.
Khi anh về nhà, ba mẹ con đã ăn gần xong rồi.
Giang Minh Xuyên rửa mặt qua loa sau đó đổ hết phần mì của anh trong nồi ra, rồi ngồi vào trước bàn ăn ngấu nghiến.
Phó Yến Yến ăn không nổi nữa, thấy ba ăn ngon lành như vậy bèn chìa cái bát nhỏ của mình sang, sớt qua cho ba hai đũa.
Giang Minh Xuyên quay đầu lại nhìn, lúng búng bảo: “Con ăn đi.”
Phó Yến Yến: “Con no rồi.”
Giang Minh Xuyên cũng không nói gì thêm.
Chỉ có Hạ Nham không nhịn được thò đầu sang chỗ em gái, thì thào hỏi: “Có phải buổi tối em lén ăn vụng đồ ăn vặt không?”
Phó Yến Yến trợn trắng mắt, “Anh cho rằng ai cũng giống anh.”
Đừng tưởng rằng cô bé không biết cậu đang có mưu đồ gì, tính tìm hiểu xem cô bé còn đồ ăn vặt không chứ gì?
Hạ Nham lập tức phủ nhận, “Anh thèm vào ăn vụng.”
Phó Yến Yến nhẹ à một tiếng, hoàn toàn không tin.
Hạ Nham vội vàng quay đầu ngoan ngoãn ăn mì.
Giang Minh Xuyên nghe thấy hai anh em nói chuyện, không nhịn được phì cười, thật đúng là trẻ con.
Anh ăn vài miếng, làm dịu bớt cơn đói mới bưng bát lên uống hai ngụm nước canh.
Kim Tú Châu thấy thế, đột nhiên nhớ ra, mới hỏi một câu, “Là con trai hay con gái thế?”
Giang Minh Xuyên cũng không ngẩng đầu lên, “Con trai, sáu cân bốn lạng*.”
*Tương đương với ba cân hai lạng của Việt Nam.
“Hả?”
Kim Tú Châu nghe xong có chút thất vọng, hai mẹ con hai mặt nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía Giang Minh Xuyên, vẫn chưa tin nổi: “Sao là con trai được?”
Chẳng phải ai cũng bảo Phương Mẫn sẽ sinh con gái sao? Mà ngay cả Phương Mẫn cũng nói, cô ấy rất nhiều lần mơ thấy con gái.
Giang Minh Xuyên còn cảm thấy kỳ quặc hơn, “Chẳng phải sinh ra rồi mới biết trai hay gái sao?”
Kim Tú Châu không có cách nào giải thích với anh, bằng không anh lại bảo là cô phong kiến.
Không biết Giang Minh Xuyên nghĩ tới điều gì, vẻ mặt nghiêm túc vài phần, “Chờ khi em sắp sinh, chúng ta đi bệnh viện trước.”
Chuyện tối hôm qua thật sự đã dọa anh rồi, nếu đổi thành Kim Tú Châu, anh cũng không dám tưởng tượng nữa.
Anh ôm Phương Mẫn ra thẳng bờ sông, dựa theo lời Kim Tú Châu dặn dò, gọi lão Tôn vài lần. Lão Tôn hùng hùng hổ hổ chạy ra hỏi là ai phá đám giấc ngủ của lão, biết là thai phụ sắp sinh, lão không nói hai lời đã lôi thuyền ra đưa bọn anh lên huyện, đó có thể nói là lần anh ngồi thuyền nhanh nhất từ trước tới giờ.
Nhưng đến huyện cũng tốn không ít thời gian, sau đó anh bế Phương Mẫn tới bệnh viện, khi đến đó rồi, đùi phải của anh giống như bị chặt đứt vậy, nhưng hẳn là Phương Mẫn còn đau đớn hơn. Tới khi cô ấy nằm xuống giường bệnh mới dám khóc thành tiếng, sau đó thì được đẩy vào phòng sinh.
Anh và Trương Thu Lai vẫn luôn chờ ở cửa, khi Chính ủy Chúc đến, trong phòng sinh Phương Mẫn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền