Kim Tú Châu đặt tên con gái là Giang Hàn Tuyết, buổi sáng em bé ra đời, trời đổ tuyết nhẹ, Kim Tú Châu đột nhiên nhớ tới lần trước con trai học thuộc bài thơ kia, có một câu “Cô chu thoa lạp ông, Độc điếu hàn giang tuyết*”, cô vô cùng thích ý cảnh trong thơ.
*Bài thơ Giang tuyết (Tuyết trên sông) của Liễu Tông Nguyên, bản dịch 2 câu thơ trên của Tản Đà là “Thuyền nhỏ mình ông che nón lá; Ngồi câu giữa tuyết phủ sông đầy.”
Trước đó cô còn muốn đặt tên con là Giang Thắng Nam, nhưng cũng không biết sao con gái vẫn luôn luôn ngoan ngoãn lại nói thẳng là mình không thích, con bé nói trai hay gái làm gì có chuyện tốt hay không tốt. Cái tên Thắng Nam này tựa như một chiếc gông xiềng, làm cho em gái từ khi sinh ra đã bị giam cầm trong lồng giam “phải luôn ưu tú hơn con trai”, đối với ba mẹ mà nói đó là kỳ vọng, nhưng đối em gái mà nói đó là áp lực, em ấy cũng có thể làm cô gái ưu tú nhất, vì sao nhất định phải so sánh với con trai? Có phải trong lòng ba mẹ thì con trai mới là giỏi nhất không?
Kim Tú Châu và Giang Minh Xuyên nghe xong hồi lâu không nói gì, hai người chỉ biết nhìn nhau.
Một mặt cảm thấy con gái nói rất có lý, bọn họ còn chưa nghĩ nhiều như vậy, mặt khác lại kinh ngạc con gái nhỏ tuổi như vậy mà lại có thể suy ngẫm vấn đề sâu xa thế.
Chỉ có Hạ Nham ngốc nghếch hỏi: “Nghĩa là gì vậy ạ?”
Cậu cảm thấy cái tên Thắng Nam này rất ngầu mà, cũng không quá hiểu ý em gái, “Hay là đổi thành Giang Thắng Lợi?”
Phó Yến Yến cúi đầu.
Cô bé chỉ nghĩ nếu trong bụng Kim Tú Châu là em gái, như vậy cô bé hy vọng em gái không giống mình đời trước, luôn bị đem ra so sánh với người khác, như vậy cuộc sống cũng chẳng vui vẻ gì.
Kim Tú Châu không biết trước kia con gái đã trải qua những gì mới có thể làm cô bé sớm thành thục hiểu chuyện như vậy, cô duỗi tay ôm lấy con gái, nhẹ nhàng v**t v* cái đầu nhỏ của con, dịu dàng nói: “Mẹ cảm thấy con nói vô cùng có lý, vậy không dùng tên Giang Thắng Nam này nữa, để mẹ nghĩ một cái tên dễ nghe khác, được không?”
Kim Tú Châu không có ký ức hoàn chỉnh của “Kim Tú Châu” trước kia, chỉ mơ hồ nhớ là trước đó hai mẹ con sống ở nhà họ Phó rất khổ, cô biết con gái thông minh hơn người, có lẽ cô bé vẫn luôn giấu những uất ức phải chịu trước kia trong lòng. Nghĩ đến đây, trong lòng càng thêm thương cô bé.
Phó Yến Yến ngồi trong lòng cô gật đầu.
Bé con lúc mới sinh ra nặng sáu cân sáu lạng, cho nên tên ở nhà là Lục Lục.
Tính tình Lục Lục rất ngoan, ai trêu bé cũng không tức giận, ngoan ngoãn bú sữa, ngoan ngoãn ngủ, chỉ có lúc đói bụng hoặc không thoải mái mới rầm rì vài tiếng, rất ít khi khóc.
Khi Kim Tú Châu mang con từ bệnh viện về, Phương Mẫn có ôm con trai qua thăm, nhìn thấy bé gái bụ bẫm Kim Tú Châu ôm trong lòng, hâm mộ không thôi, cô ấy muốn con gái.
Cũng chỉ mấy ngày không gặp, Kim Tú Châu có cảm giác Phương Mẫn tiều tụy không ít, không đợi cô hỏi, Phương Mẫn đã uể oải nói: “Thằng bé này đêm nào cũng phải dậy mấy lần, thật là đau đầu, mấy tối nay chị không ngủ được rồi.”
Kim Tú Châu tò mò hỏi: “Chính ủy đâu?”
Phương Mẫn lắc đầu, “Không giúp được gì, thằng bé cứ phải chị mới được, ai cho uống sữa cũng không nghe, cứ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền