Đồ ăn quá nhiều, một cái bàn bày không hết, Chính ủy Chúc bèn về nhà bê cái bàn lớn nhà mình sang đây, kê hai cái cạnh nhau.
Hạ Nham và Dương Anh Hùng đi theo sau, mỗi đứa cầm theo hai cái ghế.
Kim Tú Châu và Phương Mẫn cho hai bé con bú rồi dỗ ngủ, sau đó đặt hai đứa ngủ cạnh nhau trong phòng lớn, trước khi ăn cơm không biết Chính ủy Chúc lôi đâu ra một cái máy ảnh, muốn cho cả gia đình chụp một bức ảnh chung.
Kim Tú Châu và Phương Mẫn thấy thế còn về phòng bế hai nhóc đang ngủ say ra. Trước tiên Chính ủy Chúc chụp cho cả nhà một bức, sau đó đổi thành Giang Minh Xuyên chụp bức thứ hai.
Cả hai nhà đứng cùng nhau, Kim Tú Châu và Phương Mẫn ôm con ngồi đằng trước, bọn trẻ đứng bên cạnh hoặc phía sau, ai cũng tươi cười rạng rỡ.
Chụp xong thì từng nhà chụp ảnh gia đình mình, chắc vì ồn quá, con trai Phương Mẫn thức giấc, gân cổ bắt đầu gào tướng lên, trong lúc cuống quít Phương Mẫn theo bản năng đưa tay bịt cái miệng nhỏ của con trai lại, mà máy ảnh lại bắt được khoảnh khắc đó.
Còn Lục Lục được Kim Tú Châu ôm trong lòng thì ngủ rất say, khóe miệng còn cười vô thức, vô cùng đáng yêu.
Chụp ảnh xong, Kim Tú Châu và Phương Mẫn lại đặt hai bé vào phòng để chúng ngủ tiếp.
Phương Mẫn thấy con trai lại ngủ, mới khẽ thở phào, “Thằng bé này ghê thật, không thể chọc vào, quả là đáng sợ ấy.”
Kim Tú Châu đồng cảm nhìn cô ấy, cảm thấy con trai cô ấy thực sự không dễ dỗ.
Cũng không biết có phải dạo này bị con trai quấy quá không, Kim Tú Châu có cảm giác hiện giờ vẻ mặt Phương Mẫn sinh động hơn trước nhiều.
Sau khi hai chị em ra phòng ngoài, cả nhà bắt đầu ăn cơm Tất Niên. Trong nhà không có rượu nên dùng trà thay thế, cả nhà cùng ăn uống vô cùng náo nhiệt.
Sau khi ăn được một nửa ba đứa trẻ đã nhấp nhổm không yên, từ sáu giờ đến tám giờ tối sẽ chiếu phim điện ảnh, cả ba đều muốn đi xem.
Kim Tú Châu biết ý định của bọn nhóc, bảo ba đứa ăn nhanh rồi đi.
Hạ Nham vừa nghe thế thì và vội và vàng, ăn ngấu nghiến. Giang Minh Xuyên vội nhắc: “Ăn nhanh như vậy làm gì? Tới kịp mà, khéo nghẹn.”
Bạch Cảnh Chi ngồi cạnh anh cũng yên lặng đẩy nhanh tốc độ ăn cơm.
Tới lúc sáu giờ kém mười, Kim Tú Châu thả cho cả mấy đứa đi, ba đứa trẻ cộng thêm Bạch Cảnh Chi, mỗi người đều cầm một cái ghế ra ngoài.
Hạ Nham còn mang theo hạt dưa, bánh kẹo và nước đã chuẩn bị từ trước, trông dáng vẻ vô cùng hưởng thụ.
Bọn trẻ vừa ra ngoài, trong nhà yên tĩnh hơn nhiều, mấy người Kim Tú Châu cũng ăn nhanh hơn, xong xuôi Kim Tú Châu và Phương Mẫn về phòng kiểm tra hai bé con, cả hai nhóc còn ngủ chưa dậy, Phương Mẫn thì thào nói: “Chị không đi đâu, vốn chị cũng chẳng thích mấy chỗ đông người, mọi người đi xem đi, để chị trông Lục Lục cho.”
Kim Tú Châu tức giận nói: “Chị không đi là thế nào? Tết nhất chẳng phải dịp ra ngoài xem náo nhiệt hay sao? Hai đứa này chúng ta địu theo là được.”
Vẻ mặt Phương Mẫn có phần do dự.
Kim Tú Châu đã lấy hai tấm chăn trong ngăn tủ ra, bắt chước mấy chị địu con đi học ở lớp xoá nạn mù chữ, cô nhờ Phương Mẫn giúp mình một chút, địu Lục Lục ở trước ngực, sau đó lại giúp cột Phồn Phồn trước ngực Phương Mẫn, Phồn Phồn chỉ hơi nhíu mày, nhưng chẳng mấy chốc lại ngủ tiếp.
Phương Mẫn đưa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền