Tiếng mắng chửi là một giọng nữ xa lạ, người phụ nữ gân cổ lên gào: “Tôi cực nhọc hầu hạ một nhà ba người mấy người, một tháng chỉ trả cho tôi mười lăm đồng. Người ta cũng làm việc giống hệt tôi mà một tháng nhận ba bốn mươi đồng, bình thường còn có người giúp, Tết nhất lễ lạc thì có quà mang về, rồi có thể về thăm nhà. Mấy người thì sao? Không hề có một thứ gì, còn mặt xưng mày xỉa với tôi, làm như thể tôi đi xin mấy người. Đúng, là tôi có việc cậy nhờ mấy người giới thiệu cho tôi một đối tượng, nhưng đối tượng đâu rồi? Sắp hai tháng rồi, một cái bóng lưng tôi cũng chưa nhìn thấy.”
“Cả nhà mấy người keo kiệt, làm sao tôi không biết mấy người có toan tính gì? Chỉ biết chấp nhặt với người trong nhà, uổng cho mấy người ra ngoài nói mình là người có thể diện, tôi nhổ vào, bà đây không hầu hạ nữa, mấy người muốn làm thế nào thì làm, cái giống vô lương tâm ăn cháo đá bát, tôi cũng xui tám kiếp mới …”
Tiếp theo là tiếng Dương Diệu, nhưng nghe không rõ.
Nhưng có vẻ như người phụ nữ kia bị chọc giận, “Còn giải thích cái rắm nữa? Có giỏi thì tăng tiền lương cho tôi đi? Giới thiệu đối tượng cho tôi đi, cái gì cũng không có, định chiếm hời của tôi đúng không? Mấy người có liêm sỉ một chút đi.” Nói xong thì trên lầu cũng an tĩnh lại.
Trên bàn cơm cả nhà sáu người đưa mắt nhìn nhau.
Cuối cùng là Kim Tú Châu phản ứng trước, “Ăn cơm đi.”
Sau đó cô cúi đầu yên lặng ăn cơm, trong lòng đoán được hẳn là Trương Thu Lai vô tình để lộ ra tiền lương của chị ấy rồi.Trước đây tiền lương Trương Thu Lai là ba mươi đồng một tháng, đều do hai vợ chồng Phương Mẫn trả, hiện giờ Kim Tú Châu chia đều với cô ấy, mỗi người trả hai mươi đồng.
Chỉ chốc lát sau, trên lầu liền truyền đến tiếng đóng cửa “Rầm ——” thật lớn, ngay sau đó nghe thấy cầu thang bên ngoài truyền đến tiếng bước chân huỳnh huỵch, nghe là biết người đi đang cực kỳ tức giận.
Kim Tú Châu còn đang đoán xem trên lầu lại xảy ra chuyện xấu gì.
Trên lầu Dương Diệu đen mặt ngồi trong phòng khách, cửa phòng ngủ đang mở, trong phòng Triệu Vận ôm con trai ngồi trên giường. Sắc mặt cô ta cũng rất khó coi, bé con cô ta ôm trong lòng vốn đang bú, bị một trận mắng chửi của chị họ làm cho giật mình nên giờ đang khóc thét lên.
Triệu Vận nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng con trai.
Bên ngoài Dương Diệu nghe tiếng khóc thì càng thấy phiền lòng, cuối cùng không nhịn nổi nữa tức giận to tiếng với Triệu Vận: “Khóc khóc khóc, chỉ biết khóc, cô làm mẹ mà không thể dỗ được thằng bé sao?”
Triệu Vận nghe xong bàn tay đang vỗ lưng con chợt ngừng lại, cô ta mím môi, ngẩng đầu ánh mắt lạnh băng nhìn Dương Diệu.
Dương Diệu quay đầu sang bên kia, ngực phập phồng, cơn giận vừa rồi bị Triệu Tình mắng chửi còn chưa xuôi xuống, không nhịn được nói: “Lúc trước đã nói nhờ mẹ cô qua đây, cuối cùng sao lại tìm tới một người như vậy, mười lăm đồng còn chê ít? Bảo cô ta ra ngoài mà xem, bao nhiêu người có thể kiếm được mười lăm đồng một tháng? Giỏi giang như thế sao không vào nhà máy mà làm công nhân? Còn muốn tôi giới thiệu đối tượng cho cô ta? Tôi biết giới thiệu như thế nào? Cô ta cũng không tự soi gương xem mình trông như nào đúng không? Cô ta bắt nạt Anh Hùng, tôi còn chưa nói năng gì, bây giờ còn mặt mũi nào mắng chửi tôi, bảo tôi keo kiệt?”
Nói tới
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền