Quả nhiên, sáng ngày hôm sau Dương Diệu gõ cửa nhà Phương Mẫn, chẳng biết có phải cả đêm không ngủ hay không, khuôn mặt anh ta như già thêm mười tuổi, trông hết sức tiều tụy, làn da sạm đi còn bóng dầu, tóc thì rối bù, ánh mắt mỏi mệt.
Anh ta ôm con trai mới vừa ăn no đi.
Phương Mẫn cũng không hỏi nhiều, nhìn bộ dáng hồn xiêu phách lạc kia của anh ta cũng có thể đoán được là không tìm thấy hai mẹ con Triệu Vận.
Cô ấy không biết nên nói gì, sau đó ôm con trai sang tìm Kim Tú Châu.
Kim Tú Châu đang vẽ tranh trong nhà, đột nhiên có linh cảm nên tính vẽ hết yêu cầu của Uông Linh đưa ra mấy hôm trước. Lần trước khuyên chị ấy đi bệnh viện khám thử xem, chẳng rõ chị ấy đã đi chưa.
Khi Phương Mẫn sang, cô buông bút trong tay xuống, đứng dậy đi rửa một cái cốc, để cô ấy nếm thử trà hoa vừa rồi cô mới pha.
Trà hoa ngọt ngào, không biết có phải do Phương Mẫn tưởng tượng hay không mà cô ấy cảm thấy làn da mình hiện giờ đẹp hơn rất nhiều, khí sắc cũng tốt hơn, nghĩ tới nghĩ lui chỉ có điểm duy nhất khác trước là thường xuyên uống trà hoa Kim Tú Châu pha.
Kim Tú Châu nhận lấy bé con Phương Mẫn đang ôm trong ngực. Lục Lục đang trong phòng ngủ, thấy Phồn Phồn tới thì tròn xoe hai mắt vô cùng tỉnh táo. Bé con không định ôm cậu nhóc ngủ, chỉ nhẹ nhàng níu lấy bàn tay nhỏ của cậu nhóc chơi. Cậu nhóc liếc mắt nhìn cô bé một cái, sau đó xoay đầu nhìn bức tranh trên bàn vẽ, còn giật giật cánh tay ra, dường như không muốn chơi cùng.
Phương Mẫn uống một ngụm trà, sau đó kể cho Kim Tú Châu nghe chuyện vừa rồi Dương Diệu về, “Không thấy hai mẹ con Triệu Vận, chắc là không tìm được.”
Kim Tú Châu gật đầu, trong lòng cũng thấy ngoài ý muốn, “Nếu có thể bỏ lại con trai thì chắc là thật sự nhẫn tâm dứt áo ra đi rồi.” Làm gì có người mẹ nào lại có thể bỏ lại khúc ruột của mình?
Phương Mẫn nhíu mày, “Thằng bé còn nhỏ như vậy, nuôi sao được?”
Kim Tú Châu nghĩ thầm, chẳng phải là cậy nhờ vào chị đó sao?
Phương Mẫn còn lo lắng thay cho thằng bé, “Vẫn còn chưa dứt sữa, thật là làm bậy.”
Nhưng cô ấy lại không thể mắng Triệu Vận. Triệu Vận có thể tuyệt tình đến vậy, e cũng đã thất vọng đến cực điểm, không phải là quyết định bộc phát.
Giữa trưa, Dương Diệu lại ôm con xuống tầng dưới, lần này anh không gõ cửa nhà Kim Tú Châu nữa mà đi tìm thẳng Phương Mẫn luôn, nhờ cô ấy cho thằng bé bú dùm.
Phương Mẫn nhìn cậu bé lôi thôi lếch thếch anh ta ôm trong lòng, trên mặt cậu bé lại có vệt nước mắt. Sáng nay rõ ràng cô ấy đã rửa mặt mũi sạch sẽ cho cậu bé, còn bôi thêm kem con sò.
Cậu bé vẫn mặc quần áo ngày hôm qua, trước ngực áo bẩn một mảng, trông đen xì xì, nhìn là biết ba cậu không hề động tới.
Phương Mẫn không biết Dương Diệu chăm sóc cho cậu bé thế nào, không chịu nổi hỏi: “Sao không thay quần áo cho thằng bé?”
Dương Diệu sửng sốt, cúi đầu nhìn, dường như không nghĩ tới chuyện này, vẻ mặt anh ta có phần xấu hổ, vội vàng nói: “Buổi chiều về sẽ thay, tôi quên mất.”
Phương Mẫn mới nhận lấy cậu bé, nào biết tay vừa chạm tới mông bé lại thấy lạnh lẽo, nước tiểu ướt đẫm.
Dương Diệu còn rất áy náy bảo: “Phiền chị rồi, tôi còn có việc, buổi chiều sẽ tới đón con.” Nói xong vội vã rời đi.
Phương Mẫn nhíu mày nhìn theo bóng lưng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền