Tới thứ bảy, con gái về nói với Kim Tú Châu rằng cô bé quen bạn mới ở trường, ngày mai sẽ dẫn bạn về nhà chơi, giống như anh lần trước vậy.
Kim Tú Châu nghe xong thì thấy rất vui, “Thật sao? Nhanh như vậy đã có bạn thân rồi? Vậy được, ngày mai mẹ ở nhà nấu món ngon cho bọn con, bạn con thích ăn gì?”
Phó Yến Yến vui vẻ gật đầu, nghĩ một chút rồi nói: “Bạn ấy món gì cũng thích ăn.”
Ngày thường cô bé mang đồ ăn vặt tới lớp học, bạn ấy chỉ nhìn đã thèm.
Kim Tú Châu không khỏi phì cười, “Vậy được rồi, mẹ sẽ làm món điểm tâm sở trường và mấy món ăn khác.”
Phó Yến Yến nghiêm túc vâng một tiếng.
Sau đó cô bé xoay đi dọn dẹp phòng mình, còn cố ý lựa ra mấy món đồ chơi mình thích, chuẩn bị ngày mai tặng cho bạn.
Buổi tối Kim Tú Châu báo tin tức này cho Giang Minh Xuyên và Hạ Nham, dặn hai cha con sáng mai dậy sớm một chút, một người đi mua thức ăn, một người dọn dẹp nhà cửa. Phó Yến Yến đối diện với ánh mắt của ba và anh trai, hếch cằm lên, mặt lộ vẻ kiêu ngạo.
Giang Minh Xuyên nhìn mà buồn cười, khen một câu, “Con gái khá thật đấy, đã tìm được bạn tốt cho mình rồi.”
Phó Yến Yến gắng kéo xuống khóe miệng đang cong lên của mình.
Chỉ có Hạ Nham buông một câu làm tụt hứng, “Có phải con nhóc béo ngồi cạnh em không?”
“……” Cái gì mà con nhóc béo, thật khó nghe.
Phó Yến Yến không vui, tặng cho cậu một cái lườm, “Lệ Lệ không béo, bạn ấy chỉ mũm mĩm một chút thôi.”
Hạ Nham giật giật khóe miệng, không rõ vì sao em gái nói dối không chớp mắt, thế mà còn không béo sao? Con nhỏ đó ú na ú nần, ngồi cạnh em gái trông to gấp đôi con bé.
Cậu chưa từng thấy học sinh nào béo như vậy trong trường.
Phó Yến Yến còn hung dữ nói: “Lệ Lệ rất thiện lương, anh không được nói lung tung về bạn ấy.”
Bên cạnh Giang Minh Xuyên cũng ủng hộ cách nói của con gái, “Béo hay không không quan trọng, quan trọng là nội tâm của người ta, không thể đánh giá con người qua vẻ bề ngoài.”
Hạ Nham cúi đầu, “Con biết rồi.” Cậu cũng chưa nói gì, em gái đã phủ đầu như vậy làm gì?
Chỉ có Phó Yến Yến biết rõ, cô bé luôn đối xử khác biệt với Chu Lệ Lệ.
Đời trước cô bé bị bạn học cô lập ức h**p, tất cả mọi người đều không chơi với mình, có bạn lén xé vở bài tập và sách của cô bé, có bạn còn quăng cặp sách của cô bé vào thùng rác, rồi có đứa còn thả bụi phấn vào hộp cơm của cô bé.
Chỉ có Chu Lệ Lệ thường xuyên chờ cô bé trên đường, lén nhét đồ ăn cho cô bé. Bạn ấy cũng không dám chơi với cô bé, nhưng những hành động dè dặt đó của bạn ấy đã từng mang lại cho cô bé rất nhiều ấm áp, khiến thời thơ ấu u ám của cô bé xuất hiện một vạt sắc màu diễm lệ.
Phó Yến Yến nói với Kim Tú Châu nói: “Khi còn nhỏ bạn ấy bị bệnh, bà bạn ấy tìm phải một lão lăng băm, tuy rằng cuối cùng bệnh cũng khỏi, nhưng bạn ấy lại béo thành thế, cha mẹ bạn ấy đều rất gầy.”
Kim Tú Châu gật đầu, “Quả thật có một số vị thuốc nếu không chú ý tới phân lượng thì dễ để lại di chứng.”
Phó Yến Yến lại nhấn mạnh lần nữa, “Không phải cậu ấy ăn nhiều mới béo.”
Kim Tú Châu cũng thấy buồn cười, nhưng cũng có thể nhìn ra con gái thật sự thích người bạn tên Chu Lệ Lệ kia.
Hôm sau, Giang Minh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền