Ngày hôm sau trời còn chưa sáng, Giang Minh Xuyên đã ra khỏi nhà.
Kim Tú Châu vẫn còn đang ngủ, cô ngồi dậy từ trên giường nhìn Giang Minh Xuyên mặc quần áo, Giang Minh Xuyên xoay đầu nhìn, hẳn là tối hôm qua trời nóng, có vài sợi tóc mướt mồ hôi dán ở trên má cô. Giang Minh Xuyên hỏi cô tối hôm qua có ngủ ngon không?
Kim Tú Châu ngáp một cái, “Cũng tạm.”
Anh nói: “Hôm nay nếu em có rảnh thì tới Cung Tiêu Xã mua mấy cái màn, ở đây nhiều muỗi quá.”
Kim Tú Châu mơ mơ màng màng gật đầu.
Giang Minh Xuyên nhìn cô cười, lại nói thêm: “Nếu hôm nay anh không về, mấy mẹ con cứ ăn trước, không cần chờ anh đâu, anh cũng không biết có về được hay không. Để mấy hôm nữa anh hỏi thăm xem có thể mua xe đạp sớm chút không, có xe đi lại cũng tiện hơn.”
Kim Tú Châu lại gật đầu.
Giang Minh Xuyên mặc xong quần áo rồi tới bên bàn rót một cốc nước, anh quay người lại đưa cho Kim Tú Châu, buổi sáng mỗi ngày Kim Tú Châu thức dậy đều thích uống một cốc nước ấm.
Kim Tú Châu ngẩng đầu nhìn anh, sau đó nhận lấy uống.
Giang Minh Xuyên nghĩ ngợi, đột nhiên nói: “Vất vả cho em và con rồi, đi cùng anh chịu khổ.”
Anh vẫn luôn biết Kim Tú Châu muốn về thủ đô, cảm thấy ở đó điều kiện tốt. Thủ đô quả thật rất tốt, nhưng anh vẫn muốn được ở lại trong quân đội, dọc đường đi rất vất vả mà mấy mẹ con đều không than vãn câu nào, ngay cả Lục Lục nhỏ nhất nhà cũng rất hiểu chuyện.
Cô dạy dỗ bọn trẻ rất tốt.
Kim Tú Châu nghe vậy vốn định lắc đầu nói không vất vả gì cả, nhưng lời thốt ra miệng lại biến thành, “Anh là chồng em, là ba của bọn trẻ, chỉ cần cả nhà ta có thể ở bên nhau, đối với mấy mẹ con em mà nói có vất vả thế nào cũng không quan trọng.”
Rồi nói tiếp: “Anh cũng đừng thấy áy náy trong lòng, sống ở đâu cũng vậy mà, ở đây cũng rất tốt, có rất nhiều đồ ăn ngon, lại có rất nhiều cảnh đẹp, cũng coi như đi mở mang kiến thức.”
Những lời này của Kim Tú Châu là thật lòng thật dạ, đời trước cô chỉ quanh quẩn trong nhà hơn hai mươi năm, tuy rằng hưởng thụ vinh hoa phú quý, nhưng cũng thường xuyên cảm thấy rất nhàm chán, đặc biệt là đọc càng nhiều sách, trong lòng càng thêm khát vọng thế giới của đàn ông. Cô cũng muốn một lần được nhìn thấy cảnh xuân tú lệ của Giang Nam, cũng muốn một lần được ngắm ánh chiều tà nơi biên ải, trong đầu mơ tới hình ảnh mình cưỡi trên lưng ngựa đi qua những con phố rộn ràng náo nhiệt…
Trước giờ phồn hoa và náo nhiệt bên ngoài đều không thuộc về những cô gái sống trong gia đình quyền quý như các cô.
Không ngờ rằng tới nơi này cô lại dùng một phương thức khác để thực hiện mộng tưởng của mình.
Cô đã từng đi xe lửa, từng ngồi thuyền, từng làm đầu bếp ở nhà ăn, từng tham gia triển lãm, đi làm kiếm tiền nuôi gia đình giống đàn ông… Ở nơi này, cô có cảm giác mình được tự do, dù là vật chất hay tinh thần đều có thứ thuộc về riêng cô.
Cho dù có một ngày, cô phải rời khỏi Giang Minh Xuyên và các con, cô cũng cảm thấy bản thân mình cũng đã sống được một cuộc đời trọn vẹn rồi.
Những thứ này vào kiếp trước cô thật sự không dám mơ tới.
Giang Minh Xuyên không hiểu được nỗi xúc động trong lòng Kim Tú Châu, chỉ cảm thấy khi nghe những lời này thì lòng anh thấy bùi ngùi, anh bắt chước dáng vẻ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền