ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá

Chương 66. Chương 66

Về đến nhà, Giang Minh Xuyên mang số hải sản bắt được đi rửa sạch sẽ để chuẩn bị chế biến, mấy thứ như tôm cua anh xào chung với tương ớt của nhà, mấy con khác không biết phải nấu như thế nào nên đem hấp hết.

Hạ Nham đang làm bài tập, Kim Tú Châu tìm tới một tờ giấy để viết thư, cô tính viết về trải nghiệm mấy ngày hôm nay rồi gửi cho Phương Mẫn. Kim Tú Châu biết, mọi khi Phương Mẫn sáng tác đều cần mấy thứ linh cảm gì đó, có rất nhiều vật và việc cô ấy mới chỉ thấy qua sách vở, cơ hội ra ngoài chơi rất ít, cho nên mỗi lần nghe thấy chuyện hay chuyện lạ thì đều thích viết vào trong sách của mình.

Kim Tú Châu cảm thấy trải nghiệm mấy hôm nay rất thú vị, cô kể tỉ mỉ chuyện mình đi qua núi, được ăn hải sản, nghe tiếng địa phương, sợ cô ấy không tưởng tượng ra, còn vẽ thêm rất nhiều hình minh họa.

Lục Lục vốn đang ngồi xổm trong sân ngắm kiến, sau đó cảm thấy nắng quá nóng, nên mới chạy vào nhà xem mẹ với anh trai viết chữ. Chữ anh trai viết nhìn quá phức tạp, cô nhóc mới biết có mấy chữ, nhìn không hiểu lắm cho nên lại chạy đến bên mẹ, thấy mẹ vẽ rất nhiều tranh mới tò mò cầm chơi.

Cô nhóc còn cầm tranh đi khoe với chị gái. Phó Yến Yến đang vo gạo giúp ba ở trong bếp. Lục Lục vui vẻ nói: “Chị ơi nhìn này, mẹ vẽ đấy, đẹp không?”

Trước kia Kim Tú Châu vẽ tranh, Lục Lục cũng thấy rồi, lúc đầu sẽ cảm thấy độc đáo nhưng sau đó lại thấy không thú vị nữa, đều là mấy hình hoa văn hoặc gì đó tương tự, không giống như mấy tranh này, trên đó có người, có phong cảnh, còn có mấy câu đối thoại đơn giản, hơn nữa đều là chuyện mấy ngày nay bọn họ đã trải qua, Lục Lục rất thích.

Phó Yến Yến xoay đầu nhìn, không khỏi thấy sửng sốt.

Lục Lục đã xoay người sang khoe khoang với ba, “Ba ơi, ba mau nhìn này, đây là tranh mẹ vẽ đấy.”

Giang Minh Xuyên tranh thủ nhìn qua, rất nể tình khen ngợi: “Tranh đẹp quá.”

Lục Lục gật đầu như gà mổ thóc, “Con thích lắm, con muốn mẹ tặng cho con.”

Nói xong cô nhóc chạy vụt ra ngoài, một lát sau bên ngoài truyền đến tiếng hai mẹ con nói chuyện, Lục Lục quấn lấy Kim Tú Châu đòi tranh, Kim Tú Châu nói tranh này vẽ cho cô Phương, nếu thích ngày mai sẽ vẽ cho cô bé một bức khác.

Lục Lục nghĩ ngợi một hồi, nói cô nhóc cũng muốn vẽ tranh tặng Phồn Phồn.

Chờ nấu xong cơm, Giang Minh Xuyên và Phó Yến Yến ra phòng ngoài đã nhìn thấy Lục Lục tay cầm bút vẽ nguệch ngoạc trên giấy, vừa vẽ vừa lẩm bẩm nói gì mà chó con mèo con.

Giang Minh Xuyên gọi mấy mẹ con ra ăn cơm trước đã.

Lúc ăn cơm, Phó Yến Yến đột nhiên nói: “Chẳng phải mẹ vẫn luôn muốn viết một cuốn sách sao? Con cảm thấy mẹ có thể vẽ sách tranh đấy.”

Giống như đời sau gọi là truyện tranh, rất nhiều người thích đọc, còn cả truyện tranh thiếu nhi, hỗ trợ trẻ con học lớp vỡ lòng.

Kim Tú Châu nghe nhưng chưa hiểu, “Ý con là sao?”

Đương nhiên là cô muốn xuất bản một cuốn sách, mỗi lần nhìn thấy sách của Phương Mẫn đoạt giải gì đó, trong lòng cô vô cùng hâm mộ. Nhưng cô tự biết mình không có thiên phú này, văn chương mà cô viết ra không có một nhà xuất bản nào chọn cả, còn nhận xét cô dùng câu từ quá sức phức tạp, lại thích trích dẫn điển tích điển cố, có mấy câu bọn họ còn chưa từng đọc thấy ở đâu, được coi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip