Buổi tối Giang Minh Xuyên làm tám món ăn một món canh, chiếc bàn tròn trong phòng khách được bày đầy, cả nhà ngồi xuống may là đủ chỗ.
Giang Minh Xuyên cũng không biết lôi đâu ra một chai rượu, hỏi: “Uống được không?”
Kỷ Lăng đang ngồi câu nệ, nghe hỏi vậy, vội vàng gật đầu, “Uống được một ít ạ.”
“Vậy là tốt rồi.”
Giang Minh Xuyên rót cho Kỷ Lăng một chén, thấy vẻ mặt anh ấy căng thẳng, Kỷ Lăng nói uống được một ít cũng là vì nể mặt Giang Minh Xuyên mới có thể mặt dày bịa chuyện, kỳ thật anh chưa từng uống rượu.
Bạch Cảnh Chi do dự nhìn về phía Kim Tú Châu, cũng không biết anh trai có ý gì? Trước nay cô cũng chưa từng thấy anh trai uống rượu.
Kim Tú Châu mỉm cười nhìn cô, an ủi: “Không sao đâu, trong lòng anh trai em tự có chừng mực.”
Bạch Cảnh Chi nghe chị dâu nói vậy, trong lòng cũng thầm thở phào, sau đó tươi cười cầm đũa gắp đồ ăn cho Lục Lục.
Lục Lục là cô nhóc dính người, Bạch Cảnh Chi vừa về đã dính theo như sam, ăn cơm cũng phải ngồi cạnh.
Thấy cô út gắp đồ ăn cho mình, cô nhóc còn nũng nịu há miệng chờ đút.
Bạch Cảnh Chi nhìn mà buồn cười, nhưng vẫn đút cho cô nhóc, sau đó nhẹ nhàng nhéo má cháu gái.
Bên kia, Giang Minh Xuyên đã uống cùng Kỷ Lăng. Giang Minh Xuyên bắt chuyện trước, hỏi mấy năm nay Kỷ Lăng trong quân ngũ thế nào. Kỷ Lăng trả lời rành mạch, còn chủ động kể về gia đình, nói chuyện về mẹ, em gái em rể cùng với hai cháu, thậm chí ngay cả cha anh ấy cũng nhắc tới. Cha Kỷ Lăng chỉ là một người nông dân bình thường, là anh cả trong nhà, nhà rất nghèo, từ lúc còn rất nhỏ đã được họ hàng nhận làm con thừa tự, về sau lại người này chết, cha Kỷ Lặng lại trở về nhà ông bà nội. Ông bà nội rất thiên vị các chú, cha anh ấy sức khỏe không tốt, lại còn là người ngu hiếu, khi anh năm tuổi ông ấy đã qua đời, sau đó cả nhà đều dựa vào mẹ và cậu chống đỡ.
Nhưng anh tham gia quân ngũ xa nhà, căn bản không lo được chuyện ở quê, cho nên từ nhỏ anh đã chứng kiến mẹ bị bà nội và các chú thím ức h**p, cũng hiểu chuyện từ rất sớm, lúc nào cũng nghĩ phải bảo vệ mẹ và em gái.
Giang Minh Xuyên lại hỏi anh mấy năm nay có đi xem mắt với cô gái nào không.
Kỷ Lăng lắc đầu, “Không có ạ, lúc trước họ hàng có nói sẽ giới thiệu đối tượng cho em, nhưng em cũng bận rộn, còn chưa về quê.”
Anh biết đám họ hàng nhà mình có đức hạnh gì, mẹ anh là người bộc tuệch, chuyện quá khứ đều muốn bỏ qua, nhưng anh vĩnh viễn ghi nhớ chuyện sau khi cha anh qua đời, ba mẹ con anh bị bức ép đến mức không có cơm ăn, mẹ phải quỳ xin mỗi nhà từng nắm gạo một.
Giang Minh Xuyên lại chuốc anh uống rượu, sau đó hỏi tiếp theo anh định thế nào?
Kỷ Lăng bị chuốc rượu uống thêm hơn phân nửa chén, khuôn mặt vốn ngăm đen, giờ nhìn vừa đen vừa đỏ, nghe hỏi vậy, ánh mắt có phần mông lung, nhưng rất nhanh anh lắc lắc đầu, sau đó mở to hai mắt gắng sức nói rõ ràng: “Sang năm em sẽ xin nghỉ về xin cưới, sau đó sẽ bàn bạc chuyện hôn sự, mấy năm nay em cũng tiết kiệm được một ít tiền. Khi ấy sẽ tổ chức ở quê một lần, ở đây một lần, giờ em đã được thăng chức, tiền lương cũng được tăng nhiều, sau này sẽ đưa cả cho Cảnh Chi, được nghỉ sẽ về nhà với cô…”
Tới khúc sau càng nói
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền