Kim Tú Châu nhìn thấy Uông Linh đứng ở cửa nhà mình, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng hỏi: “Sao chị lại tới đây?”
Nói xong cô còn bước lên một bước đi, nhìn trái lại nhìn phải, vẫn luôn cảm thấy chị ấy có chỗ nào khang khác, cuối cùng phát hiện chị ấy uốn tóc xoăn, “Gì thế này?”
Uông Linh có hơi mất tự nhiên, vuốt vuốt tóc, “Thế nào? Có phải xấu lắm không? Ôi, chị đã bảo là không uốn, mà người ta cứ lôi kéo chị làm, còn bảo là kiểu tóc thịnh hành nhất của minh tinh Hương Cảng* gì đấy, chị từ chối mãi không được, cuối cùng lại thành kiểu tóc kỳ quái này.”
*Chỉ Hồng Kông.
Kim Tú Châu còn lạ gì chị ấy, miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo, nếu thật sự không thích thì có ấn đầu bắt ép chị ấy cũng sẽ không làm, nên cười khen: “Xấu đâu mà xấu? Em thấy đẹp lắm mà, trông chị trẻ ra vài tuổi lại còn thời thượng, uốn ở đâu thế, em cũng muốn làm thử một kiểu.”
Uông Linh nghe thì thấy vui, cười tươi như hoa nói: “Thật sao? Chị làm ở thành phố của tỉnh lị bên cạnh đấy, đúng lúc có việc sang đây, thuận đường tới thăm em, không ngờ rằng lại xa như thế.”
“Dù là thế, sao không gọi điện thoại trước cho em?”
“Chỉ là nổi hứng nhất thời thôi, muốn đi là đi luôn.”
Kim Tú Châu mời chị vào nhà, Uông Linh nhìn quanh sân, trong lòng hâm mộ, “Ở đây thích hơn ở toàn nhà cao tầng bên kia nhiều, em không biết đó thôi, từ hồi ở nhà cao tầng, chị thường xuyên nhớ mong căn nhà một tầng có sân vườn trước kia. Ở đó vẫn thoải mái hơn, ăn cơm xong, có thể ra ngoài sân ngồi, không giống như bây giờ, cả ngày đóng cửa im ỉm, chỉ có thể quanh quẩn trong nhà.”
Hơn nữa tầng trên tầng dưới chỉ chớm ồn ào là nghe rõ mồn một.
Kim Tú Châu nói: “Thật sao? Em cũng nghĩ như vậy đấy, cho nên cố ý thuê căn nhà này ở, nhà đông con, có cái sân cũng thấy rộng hơn.”
“Đúng thế thật.”
Sau khi vào nhà Kim Tú Châu mời chị ngồi, sau đó pha trà mới Uông Linh, lại lấy số quýt mới mua ngày hôm qua ra.
Hai người vừa ăn vừa trò chuyện, Kim Tú Châu viết thư cho Uông Linh không nhiều, cô biết chị ấy không có thời gian hồi âm cho mình, cho nên bình thường có việc gì toàn gọi điện thoại trực tiếp cho chị, nếu có gửi thư cho chị, cũng đều là bản vẽ, thư gửi kèm nhiều nhất cũng chỉ hỏi thăm một hai câu.
Không giống như khi viết thư cho Phương Mẫn, trong thư chuyện to chuyện nhỏ gì cô cũng kể, ngay cả những chuyện nhỏ nhặt trong sinh hoạt hằng ngày như Lục Lục ăn nhiều thịt bị tiêu chảy cô cũng viết, bởi vì cô biết Phương Mẫn thích nghe mấy chuyện này, cũng có thời gian để đọc.
Nhưng cho dù như thế, quan hệ giữ hai người vẫn giống như trước đây, lâu như vậy không gặp, cũng không cảm thấy xa lạ và xa cách, hai chị em vẫn trò chuyện thoải mái giống như trước đây.
Lần này sang bên này, Uông Linh cũng có chuyện phiền não muốn nói với Kim Tú Châu. Mấy năm nay tuy rằng Uông Linh cũng quen biết không ít bạn bè nhờ công việc, nhưng số người thực sự có thể tâm sự thì đúng là không có ai, chị nghĩ tới nghĩ lui, vẫn chỉ có cách tìm Kim Tú Châu tâm sự.
“Chuyện là thế này, từ khi quyết định khôi phục kỳ thi đại học được tuyên bố tới nay, rất nhiều người đều suy đoán e là sau này cá nhân kinh doanh cũng sẽ được hợp pháp hóa. Tới khi đó nhà máy của bọn chị sẽ chịu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền