ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá

Chương 80. Chương 80

Cơm nước xong xuôi đã hơn hai giờ chiều, người dân trong thôn cũng chưa về mà còn ngồi lại cùng nhau chuyện trò.

Mấy người nhà Chúc Anh chưa ăn cơm, chỉ vội vàng tiếp đón khách, bọn trẻ là vui vẻ nhất, còn chưa ăn xong đã chạy đi chơi, đặc biệt là Lục Lục, buổi sáng mặc một chiếc áo bông sạch sẽ màu xám, không bao lâu chiếc áo trên người đã chỗ đen chỗ trắng, ống tay áo ống quần còn ướt từng mảng, chiếc mũ trên đầu thì không thấy đâu, tóc tai cũng lộn xộn.

Phó Yến Yến đuổi theo hai lần mà không đuổi kịp, nên để mặc cô nhóc, Phồn Phồn cũng ở đây, hai đứa đã lâu không gặp, nên giờ đi đâu cũng đi cùng nhau.

Phương Mẫn còn kể với Kim Tú Châu: “Năm nay mẹ chị còn viết thư tới, bảo chị dẫn Phồn Phồn về ăn Tết, chị trả lời là không về đâu, phải tới nhà chồng ăn Tết. Cụ thể thì chị cũng không kể rõ, hôm đó Phồn Phồn còn hỏi chị là ai vậy? Thằng bé cũng không biết mình còn có ông ngoại bà ngoại.”

Kim Tú Châu gật đầu, “Ở cách nhau xa quá, lui tới cũng không nhiều lắm, khó tránh khỏi thấy xa lạ.”

Phương Mẫn: “Thường ngày ở nhà cũng không nhắc tới họ, sau đó hai người họ cũng không viết thư tới, cho nên Phồn Phồn không biết cũng là bình thường. Nhưng năm nay không chỉ viết thư cho cho, còn gửi cho bọn chị hai trăm đồng, bảo là lì xì cho thằng bé.”

Kim Tú Châu nghe xong nhướng mày, “Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”

Cảm giác rất không giống phong cách xử sự của cha mẹ cô ấy.

Phương Mẫn giải thích: “Có lẽ là hai người họ sợ chị không quay về nhà họ, sau lại đó lại tiếp tục gửi một phong thư sang, nói rằng hiện giờ chị gái kia của chị lại thân thiết với người nhà mẹ đẻ, còn gửi tiền về nhà mẹ đẻ chị ta, chỉ khi nào cần tiền chị ta mới về nhà.”

Kim Tú Châu khẽ cười thành tiếng, nâng chén trà lên uống một ngụm.

Hóa ra là nuôi được cái ngữ ăn cháo đá bát, cảm thấy thật là thú vị.

Phương Mẫn: “Mẹ đẻ chị ta, cũng chính chị gái của mẹ nuôi chị, hồi đó giải thích là không cẩn thận bế nhầm chị, nhưng chuyện thế nào cũng chỉ nhà họ mới biết rõ, sau đó thì họ đưa chị cho nhà em gái. Người em gái này lúc đầu không có con, sau khi nhận nuôi chị thì lại sinh được hai con trai, người dưới quê đều nói hai đứa trẻ đó là nhờ chị mang tới, nên nhà họ cũng không dám đem bỏ chị, nhưng lại chê chị ăn tốn cơm tốn gạo nhà họ, ngày nào cũng bắt chị phải làm việc. Ông bà ngoại chị kể, khi tìm được chị, chị gầy da bọc xương.”

Kim Tú Châu có biết sức khỏe Phương Mẫn khá yếu, cũng có cả bệnh dạ dày, cũng đoán được khi còn nhỏ đã chịu không ít vất vả.

“Trong thư viết hai người họ thực sự hối hận, hồi trước đã không đối xử tốt với chị, hy vọng có thể bù đắp hết thảy, còn nói sẽ để lại căn nhà trước kia cho chị. Nhưng giờ chị không cần gì cả, họ nhắc tới chuyện này hẳn là sợ sau này về già ốm đau bệnh tật không có ai chăm sóc, còn nói giờ chị gái kia đối xử với bọn họ không ra gì. Khi ba chị ốm phải nằm viện chị ta cũng chỉ qua thăm một lần, lúc tới mở mồm ra là đòi tiền, không cho thì đi mất, hai đứa cháu giờ cũng không thân thiết gì với hai người họ.”

Phương Mẫn bỗng nhiên cười, “Em nói xem có nực cười không? Hiện giờ chị cũng nghĩ thoáng rồi, dù gì chị cũng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip