Sau khi về đến nhà, cả nhà đi nghỉ ngơi dưỡng sức một chút. Năm nay ăn Tết ở thủ đô, tuy rằng ở thời gian không dài, nhưng những gì cần chuẩn bị vẫn phải chuẩn bị, Giang Minh Xuyên dẫn theo bọn trẻ ra ngoài một chuyến, tới tòa nhà bách hóa mua câu đối, đường, thịt và rau.
Kim Tú Châu và Bạch Cảnh Chi ở nhà chuẩn bị cơm tối.
Bạch Cảnh Chi hỏi chị dâu khi mang thai cần phải chú ý những gì? Cô không có kinh nghiệm, sợ đến lúc đó có chuyện lại không tìm được người để hỏi
Kim Tú Châu nghe xong cân nhắc một chút rồi nói, “Thế này đi, ra giêng chị liên hệ với chị Tiền Ngọc Phượng, hỏi xem chị ấy có thể tìm được một người thích hợp không, nếu được, tìm một người tới đây chăm sóc cho em, bình thường em đi làm cũng bận rộn, cũng không có thời gian nấu cơm giặt đồ, có người chăm sóc cho em cũng tốt.”
“Sao ạ? Giờ đã tìm người chăm sóc cho em rồi ạ, như vậy có phải kỳ lắm không?”
Bạch Cảnh Chi không quen được người khác chăm sóc, cứ luôn cảm thấy mình không xứng.
“Có gì mà kỳ? Em xem mợ của Kỷ Lăng đó, chẳng phải nhà chị Phương em cũng tìm chị Trương Thu Lai tới giúp sao, giờ cả nhà không có chị ấy là không được, đôi bên cùng có lợi là chuyện tốt mà, em chỉ cần không nói việc này ra ngoài, ai biết được?”
Bạch Cảnh Chi gật đầu, do dự nói: “Em nghe ý mẹ Kỷ Lăng là, nếu em mang thai, bà ấy muốn sang chăm sóc cho em.”
“Tuyệt đối đừng, việc này chị đã từ chối hộ em rồi, em cũng đừng mềm lòng, để người lớn tới chăm sóc cho em, cho dù tính tình em có tốt, nhưng về lâu về dài thể nào cũng có va chạm, mà người ta lại là người lớn trong nhà, đến lúc đó chỉ có thể để em phải chịu ấm ức thôi. Tiền lương của Kỷ Lăng không thấp, tiền lương của em cũng cao, tìm một người tới giúp việc nhà cho em cũng không ảnh hưởng gì nhiều, cuộc sống quan trọng nhất là phải thoải mái, em muốn đến lúc đó phải nhìn sắc mặt người khác mà sống sao?”
Bạch Cảnh Chi tưởng tượng đến cảnh chị dâu nói, vội vàng lắc đầu, từ nhỏ liền cô đã phải nhìn sắc mặt cha mẹ nuôi mà sống, thật sự không muốn phải tiếp tục sống như vậy, cô cũng chẳng khéo ăn khéo nói, không biết dỗ dành người khác, khi đó e là chỉ có thể tự mình chịu ấm ức mà thôi.
“Không phải sợ, điều kiện nhà chúng ta tốt hơn nhà Kỷ Lăng, nên cần tự tin vẫn phải tự tin, đừng có chuyện gì cũng nghe theo người ta, nếu Kỷ Lăng có gì không tốt, vẫn phải giận dỗi cãi chửi nhau cho chị, bằng không người ta còn tưởng rằng em dễ bị bắt nạt đấy.”
Bạch Cảnh Chi trợn tròn mắt nhìn chị dâu, đồng nghiệp biết cô sắp kết hôn, đều nói phải sống hòa thuận với Kỷ Lăng, không nên cãi nhau giận dỗi gì đó, không ngờ rằng chị dâu lại xúi cô cãi nhau. Cô khó hiểu hỏi một câu, “Cãi nhau có thể ảnh hưởng tới tình cảm đôi bên không?”
“Có gì mà ảnh hưởng hay không? Quan hệ giữa hai vợ chồng không phải gió Đông át được gió Tây, thì là gió Tây thổi bạt gió Đông thôi. Em muốn cuộc sống sau này thế nào, hoàn toàn phụ thuộc vào em mà không phải là do đối phương, nếu em muốn lúc nào cũng phải nhún nhường thì chuyện gì cũng theo Kỷ Lăng, nếu em muốn làm chủ gia đình, vậy cần dỗ thì dỗ, cần cãi thì cãi, ngay từ đầu đã phải thiết lập địa vị của bản thân.”
Nói xong cô còn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền