Buổi sáng hôm sau, Lý Vân lại tới tìm Kim Tú Châu, nói rằng tối hôm qua Đàm Huy đã về một chuyến, bảo rằng đã đi hỏi người phụ nữ kia, cô ả đó không thừa nhận mình đã làm những chuyện đó, còn nói với Đàm Huy rằng sẽ sang xin lỗi Lý Vân, bảo Lý Vân đừng vì cô ả mà cãi nhau với Đàm Huy.
“Em nghe ra là Đàm Huy tin tưởng cô ả đó, anh ta cho rằng vì muốn ly hôn nên em mới bịa đặt ra lời nói dối như vậy, vốn em định bảo anh ta sang nhà chị hỏi mà xem, nhưng nghĩ rồi lại thôi, có một số người cứ giả vờ ngủ, mình gọi như thế nào người ta cũng không tỉnh, hà tất phải nhiều lời làm gì?”
Kim Tú Châu thấy thương cho Lý Vân, cho dù là ở triều đại nào, phụ nữ gặp phải những chuyện như thế này cũng đều chịu khổ chịu thiệt.
Nhưng thái độ Lý Vân lại rất bình tĩnh, dường như đã quen, “Em đã thương lượng với anh ta về chuyện ly hôn, anh ta nói giờ trên người anh ta không có bao nhiêu tiền, trước kia đều gửi về quê, nếu thật sự phải ly hôn, vậy tiền đó tháng sau mới đưa cho em được, còn nữa sau này tiền lương cũng sẽ gửi một nửa cho em. Em nói em không tin tưởng anh ta, bảo anh ta viết giấy cam đoan ngay tại đó, anh ta đã viết.”
Nói rồi, Lý Vân lấy một tờ giấy từ trong túi ra đưa cho Kim Tú Châu xem.
Kim Tú Châu nhận lấy nhìn thoáng qua, gật đầu, nói một câu, “Nếu em đã nghĩ kỹ rồi chị cũng không khuyên em thêm gì nữa, kế tiếp có dự tính thế nào? Chắc là chị còn ở đây thêm mấy năm.”
Lý Vân sang tìm cô chính là vì việc này, thật ra cô ấy không hề thấy đau buồn vì chuyện ly hôn, thậm chí ngay từ giây phút quyết định phải ly hôn kia, cả người cô ấy đều thấy thư thái hơn không ít, có lẽ trước giờ chưa khi nào cảm nhận được tình yêu từ phía chồng, cho nên cũng chưa bao giờ chờ mong, đối với cô ấy ly hôn hay không cũng chẳng có gì khác nhau.
“Em không muốn về nhà, sau khi về đó chắc chắn cha mẹ lại mặt ủ mày chau, hoặc khuyên nhủ em tái hợp với anh ta, hoặc là lại giới thiệu người đàn ông khác cho em. Sư phụ, trước hết em muốn theo chị học tập y thuật, chờ sau này học thành tài rồi, tự mình ra ngoài mở phòng khám bệnh, em thấy hiện giờ chính sách thay đổi, rất nhiều người đã mở quán bán hàng, em cảm thấy mở một phòng khám cũng khả thi.”
Cô ấy thật sự muốn học thật giỏi y thuật, cũng vô cùng mong muốn tạo được thành tích, so với hôn nhân, cô ấy cảm thấy làm bác sĩ hấp dẫn hơn nhiều.
Kim Tú Châu nhìn kỹ Lý Vân hơn, đột nhiên mỉm cười.
Tuy có lẽ rất nhiều người coi ý tưởng của Lý Vân là kỳ lạ, nhưng cô lại cảm thấy rất độc đáo, bởi vì cô thấy trên người Lý Vân có một sức hấp dẫn không thuộc về phụ nữ, sự hấp dẫn này không phải loại hấp dẫn khiến cho đàn ông cuồng si, mà sự hấp dẫn này được tạo thành từ lòng nghiêm túc nghiên cứu với y thuật, khiến cho bản thân cô ấy càng thêm đặc biệt, cô ấy không thèm để ý chồng có người phụ nữ khác mà chỉ muốn bản thân mình càng ngày càng tốt hơn.
Trước kia Kim Tú Châu còn vô cùng hoài niệm triều Đại Cảnh, ở triều Đại Cảnh cô có hàng hà sa số kẻ hầu người hạ, có thể đeo vàng dát bạc, chi phí ăn mặc dư dả, nhưng hiện giờ cô rất ít khi nhớ đến.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền