Khi Kim Tú Châu đưa Lý Vân đến bệnh viện, bác sĩ y tá lập tức đẩy cô ấy vào phòng sinh, tình huống có phần khẩn cấp, y tá cầm tờ đơn tới tìm Kim Tú Châu. Cô không phải người nhà, suy nghĩ một chút vẫn điền vào thông tin liên lạc của Đàm Huy.
Kim Tú Châu cầm hai túi đồ chờ ở bên ngoài phòng sinh, nghe tiếng kêu thảm thiết bên trong, trong lòng thê lương, cũng không biết lúc này tâm trạng Lý Vân thế nào. Lúc trước khi cô sinh con, bởi vì bên ngoài có Giang Minh Xuyên, nên cô cũng không quá sợ hãi và hoang mang, chỉ một lòng nghĩ phải mau chóng sinh con ra, để bớt phần nào sự đau đớn.
Đợi thật lâu, mãi đến khi trời tối, bên trong mới truyền đến tiếng trẻ con khóc nỉ non, tâm trạng Kim Tú Châu cũng được thả lỏng. Một lát sau, y tá đẩy cửa ra tìm Kim Tú Châu muốn lấy quần áo của em bé, Kim Tú Châu vội vàng lục từ trong túi ra đưa cho cô ấy, cô y tá nhận lấy rồi đóng cửa lại.
Chỗ quần áo này đều của Lục Lục mặc khi còn nhỏ, cô vẫn luôn giữ lại không bỏ đi, cũng đã giặt sạch sẽ, nhìn còn giống như mới, trước đó lấy ra đưa cho Lý Vân cũng muốn cô ấy đỡ phải chuẩn bị những thứ này, mà Lý Vân lại rất thích, vẫn luôn khen đẹp.
Sau đó cô y tá lại ôm em bé ra tìm Kim Tú Châu.
Kim Tú Châu có hơi căng thẳng ôm lấy em bé. Bé con bé xíu, được quấn bởi một chiếc chăn nhỏ, chỉ lộ ra bàn tay và khuôn mặt nho nhỏ, làn da đỏ hỏn nhăn nheo, miệng vẫn còn méo xệch, hình như là còn chưa khóc đủ. Nếu không nhìn bé con trong lòng, Kim Tú Châu cũng không nhớ ra hồi nhỏ Lục Lục trông như thế nào.
Cô y tá nói: “Sinh lúc bảy giờ bốn mươi ba phút tối, là một bé trai, nặng ba cân mốt*.”
*Đã đổi theo đơn vị của Việt Nam.
Nét mặt Kim Tú Châu có phần nhu hòa hơn, hỏi: “Mẹ bé thế nào?”
Cô y tá: “Không sao rồi, một lát nữa là được đưa ra thôi, đợi chút nữa nhớ phải đi nộp tiền viện phí.”
“Được.”
Cô y tá lại vào trong, rất nhanh Lý Vân được đẩy ra ngoài, Lý Vân gắng sức mở mắt, nhìn thấy Kim Tú Châu ôm con ở cửa, cô ấy gắng nhếch môi cười một cái, Kim Tú Châu cũng nhìn cô ấy cười, “Em bé khỏe.”
Lý Vân yên tâm nhắm mắt lại ngủ, hai y tá đẩy Lý Vân vào phòng bệnh, trong phòng bệnh cũng không có sản phụ nào khác, Kim Tú Châu chỉ chỉ chiếc giường gần cửa sổ, y tá bèn chuyển Lý Vân tới giường đó.
Kim Tú Châu đặt em bé ngủ cạnh Lý Vân, sau đó nói với một y tá: “Giờ tôi sẽ đi nộp viện phí, phiền chị trông giúp hai mẹ con họ một lát, chồng cô ấy là quân nhân, hiện giờ chưa tới kịp.”
Cô y tá nghe vậy, mềm lòng đồng ý, “Được.”
Kim Tú Châu vội ra ngoài nộp viện phí, trước khi ra khỏi nhà, cô có để lại tờ giấy trên bàn, cũng không biết bọn trẻ có nhìn thấy không.
Đang nghĩ tới đây, cô đi về hướng phòng bệnh, sau đó nhìn thấy ba hình bóng quen thuộc ở hành lang, có hơi kinh ngạc, “Sao ba đứa lại tới đây?”
Ba đứa nghe thấy tiếng quay đầu lại, nhìn thấy mẹ, vẻ mặt đều tươi cười, Hạ Nham còn gọi một tiếng, “Mẹ ——”
Kim Tú Châu dẫn bọn trẻ vào trong phòng bệnh, Hạ Nham đưa hộp cơm cho Kim Tú Châu, sau đó cùng em gái tiến đến bên mép giường nhìn em bé mới sinh.
Lục Lục còn định vươn tay ra sờ, bị Phó Yến Yến ngăn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền