Khi Hạ Nham tới trường báo danh, một mình Kim Tú Châu đưa cậu đi.
Vốn dĩ Hạ Nham định chỉ một mình cậu đi là được, nhưng Kim Tú Châu đã nói riêng với cậu rằng mẹ nhất định phải đi theo, rồi làm bộ kiểu không cho mẹ đi cùng thì đừng hòng đi học.
Từ trước đến nay Hạ Nham đều nghe lời mẹ, cho rằng mẹ không nỡ xa mình, cũng không nghĩ nhiều, chỉ làm theo lời Kim Tú Châu. Hai em gái thì không vấn đề gì, tuy rằng Phó Yến Yến ghét bỏ hành động cưng chiều con trai này của mẹ, nhưng cũng không nói gì, Lục Lục cũng thế, chỉ cảm thấy có lẽ anh muốn ở với mẹ thêm mấy ngày.
Nhưng Giang Minh Xuyên thì ngược lại, hết sức gai mắt đối với loại hành vi này của con trai, “Đã bao nhiêu tuổi rồi? Còn ngại ngùng như thế, làm chuyện gì cũng phải mẹ đi cùng, có thấy mất mặt không?”
Hạ Nham nhìn lướt qua mẹ đang yên lặng ăn cơm, trong lòng ấm ức vô cùng, nhưng đống vỏ này cậu chỉ có thể đổ. Cũng may từ trước đến nay cậu thích làm trái ý ba, “Ba à, có phải là ba đang ghen tị không nào? Thế cũng đâu còn cách nào, trong lòng con mẹ chắc chắn là xếp thứ nhất.”
Quả nhiên Giang Minh Xuyên nổi sùng, “Thằng nhóc thối này, ai thèm thuồng gì vị trí số một trong lòng con?”
Kim Tú Châu thấy thế, vội vã giảng hòa, “Được rồi được rồi, con trai cũng chỉ không nỡ xa em thôi, anh đừng mắng thằng bé nữa.”
Giang Minh Xuyên tức giận quay đầu sang bên kia, dù sao so da mặt dày, chắc cú là anh không so nổi với ông con.
Quả nhiên, lại nghe Hạ Nham nói: “Mẹ ới, con yêu mẹ nhất, vị trí của mẹ trong lòng con không ai có thể lay động, con muốn cho tất cả các bạn đều nhìn thấy, con có người mẹ tốt cỡ nào.”
Tuy rằng Kim Tú Châu biết con trai cố tình nói thế, nhưng vẫn vui vẻ che miệng cười.
Lục Lục khó nhịn nổi chen lời: “Thế em thì sao? Em cũng muốn đi.”
“Con thì không được, con đã làm xong bài tập đâu, không kịp.”
Cô nhóc vừa nghe, tức khắc không vui xụ mặt.
Chỉ có Phó Yến Yến nhìn ra, Kim Tú Châu và Hạ Nham có đánh mắt với nhau, trong lòng cô bé hiểu ý cũng không nói gì.
Buổi tối Kim Tú Châu sắp xếp mấy bộ quần áo, còn cầm một cái túi màu đen đi đến phòng Hạ Nham. Hạ Nham đang kiểm tra lại đồ đạc của mình, khi Kim Tú Châu cầm túi màu đen vào, nói với cậu, “Thứ này bỏ vào trong hành lý của con, ngày mai mang đi cùng nhé.”
“Vâng.”
Hạ Nham cũng không nghĩ nhiều, nhận lấy, nào biết cái túi này không nhẹ, khi nhận tay cậu còn bị kéo xuống, vẻ mặt cậu đầy thắc mắc, “Mẹ, mẹ mang theo cái gì thế? Cục đá đấy à? Nặng thế.”
“Mấy món đồ chơi nhỏ thôi, tặng cho cô Uông con, con đặt trong hành lý chú ý một chút, đừng để người ta trộm mất, thứ này rất quý.”
Hạ Nham vâng một tiếng, tưởng ở trong đựng đồ gốm sứ gì đó, ở đây có xưởng làm gốm, bát đĩa trong nhà đều vô cùng đẹp, trước kia cô út kết hôn, mẹ cũng mua mấy bộ cho cô ấy.
“Vâng ạ.”
Hạ Nham sợ làm vỡ, còn cẩn thật đặt trong túi đựng quần áo, còn đặt ở giữa, nghĩ bụng thế này thì không dễ mà vỡ được.
Sáng sớm hôm sau, hai mẹ con tới ga tàu hỏa, Lý Vân nhà bên biết Hạ Nham phải lên trường, cố ý chờ ở cửa, nhìn thấy hai mẹ con ra, mới đưa gói thuốc cô ấy đã chuẩn bị sẵn từ trước cho Hạ Nham. “Bên trong có miếng nhân
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền