Buổi tối, Hạ Nham tìm được hai anh em Dương Anh Hùng, bốn người cùng nhau ăn bữa cơm.
Lúc ăn cơm, Dương Siêu Anh không kiềm chế nổi, vui vẻ khoe với Hạ Nham: “Bọn em chuẩn bị mua nhà, ngày mai sẽ đi xem phòng, đến lúc đó bọn em sẽ có nhà rồi.”
Hạ Nham cũng không nghĩ sâu xa, vui mừng nói: “Chúc mừng chúc mừng, sau này anh sẽ tới ăn chực cơm.”
Nhưng Kim Tú Châu nghe thấy vậy, hỏi thêm một câu, “Hai anh em tính mua nhà ở đâu?”
Dương Anh Hùng có hơi ngượng ngùng nói: “Chúng cháu tính mua một căn nhà cũ ở trung tâm thành phố, nghe nói giờ có một số nơi sắp sửa xây dựng nhà ở thương mại*, nhưng hình như giá cả cũng khá đắt, cũng phải mấy trăm một căn, mà còn rất nhiều người xếp hàng chờ mua, như vậy chắc chắn là chúng cháu không tới lượtmua. Chúng cháu chỉ muốn có một căn nhà của riêng mình thôi, chỉ cần có thể ở thôi, chờ sau này kiếm được nhiều tiền, chúng cháu sẽ bỏ tiền ra sửa chữa lại là được.”
*Nhà ở thương mại (Commercial housing) xuất hiện ở Trung Quốc vào đầu thập niên 80, các công ty bất động sản sẽ thuê đất của nhà nước (thời hạn từ 40-70 năm) xây nhà rồi bán hoặc cho thuê theo thời hạn trên (Một dạng tiền thân của chung cư bây giờ).
Nói xong còn bổ sung: “Chúng cháu không rành thành phố này lắm, nghĩ rằng ở trung tâm thành phố thì đi đâu cũng tiện, cách trường học cũng gần.”
Kim Tú Châu gật đầu.
Hạ Nham tò mò hỏi: “Bao nhiêu tiền vậy? Nhà ở chỗ mình cũng phải vài ngàn đấy.”
Dương Anh Hùng nói: “Cũng gần gần thế, nhưng bọn mình không có nhiều tiền đến thế nên không mua được những căn nhà tốt cỡ đó, bọn mình chỉ định mua dạng căn nhà tường đất ở trung tâm thành phố thôi, nhà cũng do người ta tự xây nên. Ngày mai mình định qua xem thử, nếu thấy ổn sẽ bàn thêm.”
Nói xong cậu đột nhiên hạ giọng nói: “Hiện tại quốc gia đã nới lỏng chính sách, có rất nhiều người muốn sang Hồng Kông hoặc chạy ra nước ngoài, cho nên những căn nhà cũ thế này họ cũng không thèm để ý, có thể bán được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu thôi. Mấy căn phòng ở các tòa nhà cao tầng hoặc là nhà trước kia địa chủ ở, người ta không nỡ bỏ mới bán giá cao thôi.”
Nghe Dương Anh Hùng nói như vậy, Kim Tú Châu lại thấy hứng thú, “Ở đó có nhiều nhà bán không?”
“Có ạ, rất nhiều, trước kia thật ra ở đó là một cái thôn, nói là trung tâm thành phố, nhưng chỉ là ở gần trung tâm thành phố thôi, nhà đều do người ta tự xây dựng, hiện tại phía Đông thành phố phát triển hơn, không ít người muốn dọn sang đó.”
Kim Tú Châu lại hỏi cụ thể hơn về khu đó, cuối cùng nói với Dương Anh Hùng: “Thế này đi, ngày mai cô với cháu cùng đi xem.”
Dương Anh Hùng cho rằng Kim Tú Châu không yên tâm về mình, vội nói: “Cô, tự cháu đi được ạ.”
Kim Tú Châu: “Vừa hay cô cũng không có việc gì làm, nên mới đi xem cùng cháu.”
Hạ Nham lại ngẩn ra, “Thế con phải làm sao? Mẹ, không phải mẹ muốn đưa con đi nhập học à?”
“Ui chao, đi về rồi sẽ tới chỗ con mà.”
Hạ Nham cạn lời: “Mẹ có phải mẹ ruột con không vậy?”
Kim Tú Châu hứ một tiếng, sau đó lại gắp đồ ăn hai anh em Dương Anh Hùng.
Trường học còn chưa chính thức khai giảng, cho nên hai mẹ con ở tạm nhà khách gần trường. Hai mẹ con cùng bước song song, trên tay xách theo hành lý lỉnh kỉnh. Dương Anh Hùng đi ngược hướng với hai
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền