ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 102 -

Thiết Đản đứng trước mặt Đại Bảo. Đại Bảo nhìn thấy cậu bé thì hoảng sợ, trừng to mắt, đột nhiên quơ chân múa tay, lớn tiếng kêu to:

"Đừng có đẩy tôi, đừng có lại đây, cậu đừng tới đây, đừng có đẩy tôi, cậu tránh ra."

Thiết Đản cũng bị dọa choáng váng, không ngờ Đại Bảo sẽ nói như vậy, nhất thời không kịp phản ứng.

"Mẹ ơi, con sợ quá. Thiết Đản đẩy con, nó là người xấu, mẹ mau đuổi nó đi đi, Đại Bảo không muốn nhìn thấy nó nữa đâu."

Đại Bảo ôm chặt mẹ, vừa khóc lóc vừa vùng vẫy, nước mũi, nước mắt và mồ hôi tèm lem trên mặt, trông như một con mèo mướp nhỏ.

Điều này khiến cả đám người lớn và trẻ con đều sợ hãi. Nhóm trẻ con nghĩ chẳng lẽ Đại Bảo bị dọa đến nổi điên rồi sao?

"Đại Bảo, đừng sợ, có mẹ ở đây."

Lý Thanh Vận tiến lên ôm chặt Đại Bảo để an ủi.

Mọi người thấy dáng vẻ sợ hãi của thằng bé nên nhanh chóng tự giác đi ra ngoài, cũng thuận tiện kéo theo mấy người trong gia đình kế toán đi theo.

"Chiêu Đệ à, chúng tôi đi trước đây. Cháu chăm sóc cho thằng bé cẩn thận nhé, đừng để thằng bé bị để lại bóng ma gì."

Trong phòng giờ chỉ còn lại một nhà ba người. Đại Bảo tiếp tục la hét lung tung, nhưng trên mặt cậu bé đã không còn nước mắt.

Cố Đình Chu và Lý Thanh Vận nhìn nhau cười. Rốt cuộc, Cố Đình Chu đã hiểu ra ý nghĩa trong câu nói "người ta tự có diệu kế" của Lý Thanh Vận là gì. Anh phối hợp bằng cách dùng ánh mắt chứa một tia độc ác nhìn chằm chằm cả nhà kế toán. Mọi người cũng đều dùng ánh mắt thương hại nhìn Đại Bảo, sự bất mãn ở trong lòng bọn họ đối với cả nhà kế toán đã lên đến đỉnh điểm. Thấy đứa con ngoan ngoãn của người khác bị dọa thành dáng vẻ gì, bọn họ còn không hề cảm thấy hối hận nữa chứ. Sau này, nên cách xa nhà của ông ta một chút.

Thật ra, có đôi khi, thủ đoạn mềm dẻo còn sử dụng tốt hơn cả đao kiếm trong việc giết người. Lý Thanh Vận đã lợi dụng sức mạnh của dư luận để gieo một hạt giống ở trong lòng của mọi người, sử dụng thủ đoạn mềm dẻo với cả nhà kế toán. Tuy rằng trong khoảng thời gian ngắn không thể trông thấy được hiệu quả và không thấy tổn thương thực sự, nhưng đến khi tới thời điểm mấu chốt là nó có thể phát huy tác dụng ngay. Mối thù này xem như đã được giải quyết, cô cũng không tin rằng nhà của ông ta có thể vĩnh viễn không phạm phải sai lầm. Một khi bị cô phát hiện ra sai lầm, cô sẽ tung ra một đòn trí mạng, cô có thể chờ đợi.

"Đại Bảo, hôm nay mẹ dạy con một câu, quân tử sẽ không đứng sau bức tường nguy hiểm. Câu nói này có nghĩa là: Quân tử nên rời xa khỏi nơi nguy hiểm. Một là con phải cảm nhận được nguy hiểm tiềm tàng và có biện pháp phòng ngừa càng sớm càng tốt. Hai là một khi phát hiện mình đang rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm thì phải kịp thời rời đi. Sau này, khi con đi ra ngoài chơi, đầu tiên là con phải cảm nhận được nguy hiểm tiềm tàng ở xung quanh mình và phòng bị từng giây, hoặc là con trực tiếp rời đi để tránh cho tai họa xảy ra. Con biết chưa?"

Đại Bảo có cái hiểu cái không gật đầu. Lý Thanh Vận hiểu rõ những việc này là thói quen rất tự nhiên đối với người lớn, nhưng đối với con nít mà nói, nó lại rất khó, bọn nhỏ còn chưa có hình thành hệ thống ý thức tự bảo vệ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip