ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 103 -

Suốt cả ngày hôm nay, đầu của Lý Thanh Vận cứ ong ong. Ít nhiều nhờ có Phán Đệ giúp đỡ chăm sóc cho Nhị Bảo. Trước kia, cậu bé có thể tự mình chơi đùa rất ngoan ngoãn, nhưng hiện tại, không thấy ai tới nên cậu bé bắt đầu khóc quấy, tiếng khóc đinh tai nhức óc.

"Phán Đệ, em đã vất vả chăm sóc cho Nhị Bảo suốt một ngày hôm nay rồi."

Lý Thanh Vận nói.

"Không có việc gì đâu, chị cả, có thể giúp đỡ chị, em cảm thấy cực kỳ vui vẻ."

Phán Đệ đáp,

"Chẳng có ai muốn trở thành kẻ ăn không ngồi rồi cả."

Lý Thanh Vận thoa thuốc cho Phán Đệ, rồi ôm Nhị Bảo đang ngủ say quay lại phòng phía đông. Đại Bảo đã ngủ rồi.

Trên đường đi, mẹ Cố cũng dẫn theo chị dâu cả Cố và anh cả Cố tới đây. Anh cả Cố trò chuyện với em trai vài câu, an ủi anh một lúc rồi cũng quay về. Mẹ Cố và chị dâu cả Cố mang theo mười mấy quả trứng gà tới nhà thăm cháu nội, bọn họ cũng thuận tiện trò chuyện vài câu về sự việc xảy ra vào ban ngày. Cơn lửa giận ở trong lòng mẹ Cố rất lâu cũng chưa thể nguôi ngoai, bà ấy vẫn luôn miệng mắng chửi cả nhà kế toán. Chị dâu cả Cố cũng mang vẻ mặt đầy phẫn nộ.

Sau khi tiễn bọn họ về, một ngày bận rộn đã kết thúc. Lý Thanh Vận xoa xoa huyệt thái dương của mình.

Cố Đình Chu đang thay thuốc ở dưới đèn, Lý Thanh Vận phóng mắt sang nhìn chỉ thấy một màu đỏ ghê người.

"Sao lại chảy máu thế này?"

Lý Thanh Vận vội vàng đặt con xuống đi qua đó kiểm tra.

Quả nhiên là chảy máu. Vốn dĩ miệng vết thương đã sắp lành lại có chút dấu hiệu bị nứt ra, vết thương chảy máu tươi kết vảy ở trên miếng băng gạc. Vừa mới xé miếng băng gạc dính chặt vào da thịt ra thì từng giọt máu tươi to như hạt châu cũng chảy ra theo.

"Không có việc gì."

Cố Đình Chu an ủi cô, mỉm cười.

"Làm sao lại không có việc gì được chứ! Ban ngày, miệng vết thương của anh nứt ra trong lúc kéo em từ trong giếng ra, đúng không? Em phải sớm nghĩ ra mới đúng. Cố Đình Chu, anh có đau hay không? Không có gì thì còn quá sớm để nói ra. Rất xin lỗi, em bận quá, không có chú ý tới miệng vết thương của anh. Ngày mai, chúng ta tới bệnh viện huyện đi kiểm tra một chút đi."

Lý Thanh Vận quan sát miệng vết thương chảy máu đầm đìa kia, cô khóc nức nở, nói năng lộn xộn, vừa cẩn thận rửa sạch miệng vết thương cho anh vừa thoa thuốc và băng bó lại cho anh lần nữa. Cô tự trách cứ bản thân không có bảo vệ tốt cho Đại Bảo, cũng không có chăm sóc cho bệnh nhân. Vốn dĩ là anh đã bị tương, đã vậy mà anh còn mang theo miệng vết thương để kéo cô từ giếng lên nữa. Lúc ấy, tại sao cô lại không nghĩ tới chân của anh sẽ bị thương lần thứ hai cơ chứ?

Dường như Cố Đình Chu đã cảm nhận được cảm xúc của cô. Rốt cuộc anh nhịn không được, một tay kéo cô vào trong lòng mình. Hai người bốn mắt nhìn nhau, Lý Thanh Vận cảm nhận được sự chân thành và cuồng nhiệt ở trong mắt của anh. Cố Đình Chu cảm thấy được sự do dự, mờ mịt và hoảng sợ túng quẫn của cô.

Anh cúi đầu không hề do dự hôn lên môi của cô. Lý Thanh Vận bị động đón nhận nụ hôn này, người đàn ông hôn vừa nghiêm túc vừa điên cuồng. Có trời mới biết hôm nay anh đã sợ hãi đến nhường nào. Khi nhìn thấy đôi giày nữ kia ở bên

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip