ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 437 -

Nhà bọn họ đến bây giờ thậm chí không có được một cái TV, cho nên tối nào mấy đứa con cũng đi sang nhà khác coi ké, bị người ta xem thường. Bọn nhỏ chen chúc ở trên nhà ngang, ngày nào nói chuyện cũng không dám nói lớn tiếng, sợ làm ồn đến người khác.

Mấy năm nay, Lý Thanh Vận và Bạch Ngọc làm việc tại nhà máy sản xuất quần áo kiếm được rất nhiều tiền, sống trong một căn nhà lớn, mỗi đứa con đều có phòng riêng và phòng đọc sách của chính mình, trong lòng Phạm Tiểu Đan rất hâm mộ, cũng muốn nỗ lực xây dựng cho bọn nhỏ môi trường càng tốt hơn.

Dưới sự cổ vũ của Lý Thanh Vận, Phạm Tiểu Đan quyết định đập nồi dìm thuyền, bắt đầu thử kinh doanh tương ớt.

"Vậy được rồi, để em thử xem."

"Em còn không tự tin vào tay nghề của chính mình sao? Chắc chắn tay nghề của em sẽ không thất bại, cùng lắm thì, trước tiên làm một ít trước để xem hướng dư luận, nếu không bán được giữ lại cho chính mình ăn cũng không sao."

"Em sợ mình làm không tốt, sẽ làm hỏng chuyện."

Cô ấy làm nhiều loại tương ớt với khẩu vị khác nhau, đạp trên con xe đạp chào hàng ở trên đường cái. Vừa mới bắt đầu, mỗi ngày cũng không bán được bao nhiêu chai. Nhưng cũng đủ khiến cô ấy vui sướng, ít nhất cũng có người mua.

Sau khi Lý Thanh Vận biết chuyện, nảy ra một chủ ý cho cô ấy, bảo cô ấy đến thời gian tan tầm mối tối, đi thủ bán ở các khu nhà máy lớn. Tương ớt cũng không tính là nguyên liệu nấu ăn cao cấp gì, đúng là thứ mà các gia đình bình thường cần, công nhân là nhóm người tiêu dùng chủ yếu. Lấy mấy cái đĩa sạch sẽ đổ một chút tương ớt ra, lại chuẩn bị thâm một ít chả cuốn chấm tương ớt, làm chương trình ăn thử. Người bình thường chỉ cần ăn thử rồi cảm thấy không tệ, hầu hết bọn họ đều sẽ mua. Dần dần sẽ có khách hàng quay lại.

Quả nhiên, Phạm Tiểu Đan dựa theo biện pháp của cô, cho ăn thử một lần, lập tức liền có người mua mấy bình ngay tại chỗ. Mọi người đều thích vây xem, nhìn dần liền có chút danh tiếng. Chưa đầy một tiếng đồng hồ, số lượng tương ớt mà cô ấy mang trong ngày hôm đó đã được bán hết, đây vẫn là lần đầu tiên bán đi được nhiều như vậy. Phạm Tiểu Đan lập tức trở về bổ sung hàng hóa suốt đêm, cảm thấy hưng phấn đến nỗi không ngủ được.

Cô ấy còn chưa bao giờ tự mình kiếm được nhiều tiền như vậy đâu. Những ngày sau đó, buổi tối mỗi ngày Phạm Tiểu Đan đều chỉ ra ngoài bán hàng một giờ, thời gian còn lại đều dùng để sản xuất tương ớt, nhưng dù có như vậy, tương ớt vẫn cứ cung không đủ cầu. Nhưng cô ấy là một người phúc hậu, cũng không tăng giá, hương vị cũng ngon, mọi người đều thích tương ớt nhà cô ấy làm. Buổi tối mỗi ngày cô ấy bày quán bán ở một nhà máy khác, mọi người đều nhận ra cô ấy, cũng không cần ăn thử, trực tiếp đến đó mua rồi đi. Có đôi khi một đêm cô ấy có thể bán được một hai trăm chai. Chỉ trong vòng gần một tháng, trừ bỏ phí tổn, cô ấy đã kiếm lời được hơn một ngàn đồng, một con số khó có thể tưởng tượng được.

Phải biết rằng tiền lương hiện hại của người đàn ông nhà cô ấy cũng chỉ mới hơn một trăm đồng mà thôi. Sự tự tin mà tiền mang lại cho người phụ nữ, là rất lớn. Cô ấy mua quần áo mới cho cả gia đình một cách xa xỉ, còn mua cho bọn nhỏ giày

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip