Chương 438 -
Từ khi từ chỗ Lý Thanh Vận biết được tin, mỗi ngày Phạm Tiểu Đan cũng bận rộn bán tương ớt. Nhị Bảo sau khi làm việc một hôm ở trong cửa hàng, liền khá đam mê với công việc buôn bán này. Cậu bé xung phong nhận việc muốn đi làm thuê cho Phạm Tiểu Đan. Sau khi nhận được sự đồng ý của Phạm Tiểu Đan, mỗi tối sau giờ tan học, Nhị Bảo lại đạp xe đạp trong nhà đến trước nhà Phạm Tiểu Đan lấy hàng, sau đó mang đến cửa khu nhà máy để bán. Phạm Tiểu Đan trả tiền lương cho cậu bé, tuy rằng không nhiều lắm, nhưng cũng là do Nhị Bảo kiếm được dựa vào sức lao động của mình, cậu bé cực kỳ vui vẻ. Nhị Bảo đã là một đứa trẻ mười mấy tuổi, Lý Thanh Vận cũng không can thiệp vào quyết định của cậu bé, chỉ cần không làm chuyện gì thương thiên hại lý và hữu ích trong việc trưởng thành, cô đều sẽ không ngăn cản, để cho bọn họ tự mình trải nghiệm.
Sau một thời gian Nhị Bảo giúp đỡ bán tương ớt, cậu phát hiện có người ở khu nhà máy lấy danh nghĩa của Phạm Tiểu Đan mà chào hàng bán tương ớt khắp nơi. Bởi vì chúng đều được đóng gói trong những chai thủy tinh bình thường, thật sự không nhìn ra chúng có gì khác nhau. Nhưng người mua về nhà, ăn một lần liền nhận ra sự khác biệt, còn tưởng rằng hiện tại Phạm Tiểu Đan đã bắt đầu ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu, lần lượt chỉ trích. Nhị Bảo ngược lại có vài phần dáng vẻ của người làm ăn, ở trước mặt mọi người, cậu đổ ra một phần tương ớt do Phạm Tiểu Đan làm cho mọi người nếm thử. Không có gì thay đổi, hương vị vẫn giống như trước. Bọn họ nhận ra bản thân bị người khác lừa, đều rất phẫn nộ. Nhị Bảo nói với mọi người, tương ớt do Phạm Tiểu Đan làm, hiện tại chỉ có bản thân cô ấy bán, người khác tới bán đều không phải tương ớt nhà cô ấy làm. Xem như hoàn mỹ giúp Phạm Tiểu Đan hóa giải một cơn khủng hoảng.
Sau đó, Phạm Tiểu Đan gặp phải nan đề mới. Tổng số người của mấy khu nhà máy và mấy nhà máy lớn mà cô ấy bán tương ớt, e rằng lên tới hàng chục ngàn người. Cho dù mỗi ngày chỉ có hơn một ngàn người mua tương ớt, với khả năng hiện tại của cô ấy, cũng không thể cung cấp một lượng hàng hóa lớn như vậy. Đứng trơ mắt chứng kiến những nguồn khác dài như sông mất đi vô ích, trong lòng cô ấy rất sốt ruột. Hiện nay, cô ấy đều chỉ sản xuất ở trong nhà mình, xưởng gia đình, một ngày có thể sản xuất khoảng hai trăm đến ba trăm chai tương ớt, đã là giới hạn rồi. Nếu như tìm thêm nhiều người đến hỗ trợ cùng sản xuất, lại sợ rằng công thức của mình bị tiết lộ, dạy dỗ cho học trò người làm thầy chết đói. Phạm Tiểu Đan rơi vào tình thế khó xử.
Sau khi biết chuyện này, Lý Thanh Vận ngược lại hai mắt sáng ngời, dường như cô lại thấy được một cơ hội kinh doanh mới. Mỗ Can Ma ở đời sau, không phải cũng làm giàu bằng nghề làm tương ớt sao? Tương ớt của nhà bọn họ thậm chí còn được buôn bán ra đến nước ngoài, người nước ngoài đều rất thích. Lý Thanh Vận đã từng ăn Mỗ Can Ma, so với tương ớt của Phạm Tiểu Đan, mỗi người một vẻ. Lý Thanh Vận thử nói:
"Tiểu Đan, em có bao giờ nghĩ đến việc mở rộng quy mô, áp dụng hình thức sản xuất cơ giới hóa, nâng cao việc làm tương ớt ngày càng lớn hơn không?"
Phạm Tiểu Đan đáp: "Em không hiểu mấy thứ này, lại nói
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền