ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 28: Mụ Mị Đầu Óc

Mấy người vốn dĩ còn cảm thấy sắp bị đông cứng lập tức kích động lên.

Nếu có thể bắt được phạm nhân thì họ sẽ lập được công lớn, tới lúc đó chắc chắn có thể vào được đoàn vũ trang.

Bốn người vô cùng ăn ý, lập tức quyết định đuổi theo hai người kia, họ đều có súng, cho dù đụng mặt cũng không sợ!

Nhưng họ vừa nhảy xuống xe ngựa, Hương Thảo liền lớn tiếng ngăn cản: "Các người không thể đi! Khu rừng đó rộng lắm, rất dễ lạc đường, nếu gặp phải sói hoang thì phải làm sao?"

"Em gái tôi nói đúng! Các người nên mau chóng về liên bộ báo cáo thông tin phát hiện kẻ khả nghi, chứ không phải mạo hiểm truy đuổi, việc này rất nguy hiểm!" Thiết Ngưu lập tức xuống xe khuyên họ.

"Báo cáo? Anh tưởng chúng tôi ngốc giống anh à? Đợi chúng tôi báo cáo xong, phạm nhân đã sớm chạy xa rồi. Hơn nữa, cơ hội lập công hiếm có, chúng tôi không muốn nhường cho người khác."

Kiều Chấn Cương nói xong, kiểm tra tình trạng súng trường lên đạn, chạy thẳng về hướng khu rừng.

Chỉ cần đi theo dấu chân trên tuyết, nhất định có thể đuổi kịp.

Ba người phía sau cũng không do dự, lập tức đi theo.

Rõ ràng, họ đều đã bị việc lập công làm cho mụ mị đầu óc rồi.

"Anh, phải làm sao?" Hương Thảo cảm thấy rất bất an.

"Hương Thảo, em về liên bộ báo cáo tình hình cho liên trưởng trước, anh đuổi theo họ, anh rành khu rừng này, nhất định có thể bình an dẫn họ ra..."

***

Đột ngột trở trời, Tư Ương vội lùa bầy cừu về chuồng cừu trước khi gió tuyết mạnh lên thêm.

Sau khi xử lý xong công việc mình phụ trách, cô gọi Annie ra, bắt đầu truy lùng vị trí hiện tại của Hương Thảo.

Rất nhanh, dựa theo thông tin vị trí mà Annie cung cấp, cho thấy hiện giờ Hương Thảo ở khoảng mười dặm hướng Đông Nam.

Chấm đỏ trên màn hình vẫn luôn di động trong phạm vi nhỏ tại chỗ, không tiến lên.

Quả nhiên họ đã xảy ra chuyện rồi.

Tư Ương đóng cửa chuồng cừu lại, quay người chạy đến chuồng ngựa, dắt một con ngựa lớn màu nâu ra, đạp bàn đạp lên ngựa xông vào trong vùng trời đầy tuyết.

"Hây..."

Hôm qua, khi Hương Thảo nói cho cô biết có đối tượng khả nghi chạy thoát, cô đã khuyên Hương Thảo từ chối nhiệm vụ vận chuyển lương thực lần này.

Bởi vì Tư Ương nhớ mang máng, dựa theo diễn biến cốt truyện, Hương Thảo sẽ gặp bất trắc vào hôm nay.

Cô ấy sẽ chết thảm trong tuyết lớn, ngay cả thi thể cũng bị bầy sói cắn xé.

Nhưng Hương Thảo lại cố chấp muốn đi cùng anh trai cô ấy, Tư Ương liền tặng cho Hương Thảo một chiếc lục lạc buộc dây đỏ mà cô đã lắp thêm tính năng định vị.

Mục đích chính là để dốc hết năng lực của mình, tránh khỏi bi kịch này.

Trong phòng làm việc của liên bộ liên 6, liên trưởng Sử đang cầm ly sứ, đứng trước cửa sổ nhìn mái nhà phủ tuyết ngày càng dày, chân mày nhíu chặt.

Không biết bây giờ mấy tên ngốc đó đến đâu rồi? Tính thời gian chắc đã trên đường quay về rồi mới đúng.

Trong máy thu thanh, dự báo thời tiết nói ngày mai mới bắt đầu trở trời, đâu biết nói trở là trở.

"Liên trưởng..." Sự tĩnh lặng bất an bị một giọng nói gấp gáp phá vỡ.

Cửa được đẩy ra, một nam thanh niên trí thức phủ đầy tuyết trên vai hoảng hốt hành quân lễ.

"Liên trưởng, vừa nãy tôi gặp được đồng chí Tần Tư Ương chăn cừu ở bên ngoài, cô ấy bảo tôi chuyển lời lại với chú, nói tiểu đội vận chuyển lương thực xảy ra chuyện rồi."

Bàn tay cầm ly run lên, ánh mắt liên trưởng Sử lập tức trở nên sốt ruột: "Xảy ra chuyện gì? Bọn họ đâu?"

"Nói là ở rừng cây dương cách đây mười dặm."

Liên trưởng Sử nghe vậy, tạm thời cũng không quan tâm thật giả, vội cử người ra ngoài tìm.