Chương 29: Giết Sói
Đường ngựa ngoài rừng cây dương đã sớm bị tuyết phủ lấp, Hương Thảo vốn đánh xe ngựa về liên bộ báo tin.
Nhưng chạy chưa được một dặm, bánh xe bị kẹt trong khe đá, cành cây bị gió lớn thổi gãy lại dọa ngựa sợ, cô ấy ngã phịch xuống xe.
Khi đang thấy may mắn vì chỉ bị trật chân nhẹ, trong rừng cây bên dưới lại có bốn con sói hoang chui ra.
Nhìn đám sói ngày càng bước tới gần, Hương Thảo sợ điếng, cô ấy muốn chạy nhưng lại nhớ đến lời của anh trai.
Sói rất thông minh, cũng rất cẩn thận.
Khi chúng bắt được nỗi sợ hãi từ trong mắt con mồi, chúng sẽ tấn công ngay.
Cô ấy liều lĩnh ở tại chỗ giằng co với bầy sói hai mươi phút, tuy chúng không trực tiếp vồ tới, nhưng cô ấy đã sắp đông cứng tới mất cảm giác rồi.
Mà lúc này, sói cũng mất đi lòng kiên nhẫn để tiếp tục chờ đợi, cuối cùng vẫn tấn công cô ấy.
Vuốt sói sắc nhọn từ trước mặt vung tới, cô ấy gian nan dịch chuyển về sau, nhưng phía sau lại có một con sói hung lao lên.
"Anh! Cứu em..."
"Vụt..." Trong nỗi sợ hãi ngạt thở, hình như có thứ gì từ đỉnh đầu cô ấy bay tới.
Ngay sau đó, hai con sói ác ở phía trước và phía sau lần lượt ngã xuống tuyết, máu đỏ tươi nhuộm đỏ một vùng tuyết lớn.
Hương Thảo xụi lơ trên đất, hồn suýt bay ra ngoài.
Nếu không phải cô ấy ngửi được mùi máu tanh nồng, còn tưởng mình đang nằm mơ.
"Hương Thảo, cô có sao không?" Tư Ương xuyên qua màn tuyết xuất hiện trước mặt cô ấy.
"Tư Ương? Cẩn thận có sói..."
Hương Thảo không kịp hỏi cô tại sao lại xuất hiện ở đây, chỉ thấy hai con sói còn lại đang tiến gần.
Tư Ương để lộ ra con dao ngắn quân công được rèn từ hợp kim cacbon trong tay, không đợi hai con sói xông tới, cô đã chủ động tiến lên.
Hai con sói từ cùng một hướng nhảy cao lên, khí thế ấy như muốn xé nát cô ra.
Nhưng Tư Ương lại quỳ xuống trượt từ dưới thân một con sói trong đó qua, đồng thời dùng dao găm bén nhọn rạch bụng nó.
Con sói còn lại đã đỏ ngầu hai mắt, đổi hướng lại vồ tới.
Ánh mắt Tư Ương bén như dao, nghiêng người nhảy lên, trực tiếp dùng vai đẩy mạnh nó. Nhân lúc con sói nhảy hụt, cô lao ngược lên cắt cổ nó.
Hương Thảo ngồi dưới đất tuyết chứng kiến tất thảy, đã sớm đờ người ra.
Cô ấy không tài nào ngờ được, Tư Ương bình thường nói chuyện cũng nhỏ nhẹ khẽ khàng lại sẽ có một mặt dũng mãnh như vậy.
Đó là bốn con sói hoang đó! Sao cô có thể giết chúng như thể giết gà vậy?
Cho dù trong lòng vô cùng bàng hoàng, nhưng bây giờ không phải lúc quan tâm chuyện này, anh trai Thiết Ngưu của cô ấy và mấy thanh niên trí thức kia hiện giờ vẫn ở trong rừng cây.
"Tư Ương, cô mau dẫn tôi về tìm liên trưởng, bảo họ mau đi cứu anh tôi." Hương Thảo bật khóc khẩn cầu.
Tư Ương rút con dao cắm trên xác sói ra, lại lau sạch máu trên đất tuyết, lúc này mới tới bên cạnh Hương Thảo.
"Yên tâm đi, khi tôi tới đã thông báo với liên bộ rồi, mấy đứa cầm súng đó bị sói tha đi rồi?"
Lúc này Hương Thảo mới nghẹn ngào kể lại chuyện xảy ra cho Tư Ương biết.
"Rừng cây dương đó lớn lắm, bên trong có bẫy, còn có sói và hổ. Cho dù không đổ tuyết lớn thì cũng nguy hiểm, huống chi đang thời tiết này."
Tư Ương nghe xong, nét mặt không cảm xúc, chỉ thở dài nói: "Lời sói khó khuyên được quỷ chết, họ tự muốn chết, đó cũng là chuyện bó tay."
"Nhưng anh tôi phải làm sao? Anh tôi là vì cứu họ mới đi vào. Cha tôi chết sớm, mẹ tôi sức khỏe yếu, anh là người thân thương tôi nhất." Hương Thảo nói xong, ôm đầu gối khóc nức nở.
Tư Ương quay đầu nhìn rừng cây tuyết phủ trắng xóa bên cạnh, kéo dài mãi đến cuối bên kia ngọn núi.
Mấy người này đều là lũ ngốc không tự lượng sức!