Chương 33: Số Tôi Hên
Trong rừng cây phủ đầy băng tuyết, trong dấu chân lộn xộn trên đất tuyết nhuốm vết máu lốm đốm.
Hai người đàn ông hôn mê bị trói chặt lại với nhau.
Tư Ương nhíu mày, cắn răng khâu vết dao sâu đến tận xương trên cánh tay.
Hai người này chắc là gián điệp từng được huấn luyện đặc biệt, thân thủ đều thuộc hạng tinh anh.
Tư Ương lấy một địch hai, tuy cuối cùng chiếm thế thượng phong nhưng cũng bị thương.
Tuy thân thể này của nguyên chủ không đến mức yếu ớt vụng về, thậm chí có thể nói là nhanh nhẹn.
Nhưng dù sao cũng chưa từng trải qua huấn luyện tác chiến nghiêm khắc, cho nên khi đối mặt với kẻ địch mạnh, sẽ thấy lực bất tòng tâm.
Nhưng may mà cơ thể này có sức bền tốt, cô mới có thể thắng sít sao kẻ địch!
Thân phận của hai người này đặc biệt, có thể sau lưng còn dính dáng tới mạng lưới tình báo trọng yếu, cho nên không thể tùy ý xử quyết.
Phải giao họ cho binh đoàn, để người phụ trách chuyên môn tiếp nhận.
Tư Ương băng bó vết thương trên cánh tay xong, lại tiêm thuốc nhiễm trùng và uốn ván, đội cứu viện do liên trưởng Sử dẫn dắt đã đi về hướng này rồi.
Cô lập tức cất dao ngắn và hộp y tế vào không gian, thấy thời cơ hòm hòm, bèn dùng ngữ khí nghẹn ngào hét to.
"Cứu mạng! Có ai không?"
Đội cứu viện nghe thấy tiếng, lập tức chạy tới.
Liên trưởng Sử nhìn thấy Tư Ương, còn chưa lên tiếng, Tư Ương bạt hồn bạt vía đã chạy về phía ông ta.
"Liên trưởng... hu hu... tôi sợ chết mất..."
Liên trưởng Sử thấy cô thật sự rất sợ, cũng không lên tiếng quở trách, ngược lại dùng thân phận trưởng bối phủi tuyết trên mũ cô.
"Lạc đường à? Không sao... đám nít ranh cô cậu không có đứa nào khiến người ta yên lòng cả."
Tư Ương vội lau nước mắt không tồn tại, sau đó quay đầu chỉ về hai người đàn ông bị trói đằng sau.
"Liên trưởng, vừa nãy tôi bắt được hai người khả nghi trong rừng, tôi trói họ lại rồi."
Liên trưởng Sử nhíu mày, nhìn theo hướng cô chỉ, quả nhiên nhìn thấy hai người đàn ông đang hôn mê.
Tới gần nhìn kỹ, thấy lạ mặt, ông ta hướng ánh mắt về phó đội trưởng ở phía sau, ra hiệu họ đi lên lục soát người.
Rất nhanh, họ soát ra được dao ngắn và tờ giấy viết tiếng nước ngoài khả nghi trong túi áo của hai người.
"Liên trưởng, có phải là hai con cá lọt lưới kia không?" Có người hưng phấn nhắc nhở.
Ánh mắt vốn tối tăm của liên trưởng Sử đột nhiên lóe qua một tia sáng.
"Rất có khả năng, mau đưa đi!"
Liên trưởng Sử bố trí chuyên viên phụ trách áp giải hai phần tử khả nghi đi, sau đó ông ta mới phát giác sai ở đâu.
"Đồng chí Tần Tư Ương, cô bắt được họ bằng cách nào? Những người này đều là kẻ không tiếc mạng, thủ đoạn tàn độc."
Tư Ương cười ngốc: "Số tôi hên, lúc phát hiện họ, họ đã sắp xỉu vì cóng lạnh, tôi bèn dùng gậy đánh họ một trận rồi mới trói lại."
Liên trưởng Sử nghe vậy, cũng không nghi ngờ gì lời cô nói.
Sau đó trên mặt liền lộ ra vẻ vui mừng: "Nếu sau khi tra rõ thân phận, xác định là đặc vụ, liên đội sẽ báo lên đoàn bộ tổ chức lễ tuyên dương cho cô."
Đây không chỉ là công lao của cá nhân, còn là vinh dự của toàn liên.
"Liên trưởng, lễ tuyên dương nên tạm gác lại đã! Chúng ta còn phải tìm những người khác nữa!"
"Đúng đúng đúng... mau tìm người..."
Tâm trạng của liên trưởng Sử trùng xuống lần nữa, chỉ sợ tới khi ấy không tổ chức được lễ tuyên dương, mà là lễ truy điệu.
Tới khi ấy, ông ta thân là liên trưởng, cũng không thoát được lễ bãi nhiệm.
Khi ông ta đang muốn dẫn đội tiếp tục đi sâu vào tìm kiếm, lại bị Tư Ương gọi lại.