ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 32: Hi Sinh Ai

Tốc độ của chúng rất nhanh, khiến mấy người bị cóng đông căn bản không có cơ hội nổ súng.

Kiều Chấn Cương hét to một tiếng: "Chạy mau..."

Thiết Ngưu còn muốn nhắc nhở bên đó là bờ vực, nhưng mấy người họ đã sớm xô anh ấy ra chạy qua.

Bầy sói thấy vậy rượt sát phía sau, Thiết Ngưu không còn đường lui chỉ có thể chạy theo họ.

Nhưng chân anh ấy bị thương, tốc độ hành động bị ảnh hưởng nghiêm trọng, máu ứa ra từ miệng vết thương chảy dọc theo chân vào trong giày, mỗi khi anh ấy bước đi đều sẽ để lại một dấu chân máu.

Bầy sói ngửi mùi máu tanh này, càng thêm hưng phấn.

Nhóm Kiều Chấn Cương vốn định lên cây trốn, nhưng bởi cóng lạnh và căng thẳng quá độ, họ không thể trèo lên được.

Anh ta giơ súng lên bắn vào bầy sói, bắn liên tiếp mấy phát, bầy sói nhảy nhót né tránh, đạn đều bắn hụt.

Quả nhiên, bắn bia bình thường và thực chiến là hai chuyện khác nhau.

Sau một trận bắn bừa, không chỉ không đẩy lùi được bầy sói, ngược lại còn chọc giận chúng.

Trần Tự Cường nhặt nhánh cây bị gió thổi gãy lên, cố gắng chống cự bầy sói đang tiến lên.

"Hu hu... phải làm sao? Chúng ta thật sự sắp chết rồi sao?" Bạch Điềm sợ hãi bật khóc.

"Tìm người dụ chúng đi, những người khác có thể thừa cơ bỏ chạy." Giọng nói của Kiều Chấn Cương còn lạnh hơn cả băng.

Trong bầu không khí nặng nề, mấy người im lặng một lúc.

Phải hi sinh ai đây?

Cao Mộng Cầm đột nhiên cao giọng hét: "Để tên chăn ngựa này đi, anh ta bị thương còn đang chảy máu, sói đều là do anh ta dẫn tới."

"Cmn cô có phải là người không? Anh ấy là bị con ngu không có mắt nào bắn bị thương? Thế mà cô còn nói ra được, sao cô không đi chết đi?" Trần Tự Cường tức giận mắng.

Cao Mộng Cầm lườm anh ta một cái: "Nếu tôi bị thương, không cần cậu nói, tuyệt đối sẽ không liên lụy người khác."

Thiết Ngưu siết chặt nắm đấm, cơn phẫn nộ trong lòng lại nghẹn nơi cuống họng.

Anh ấy biết, bầy sói sẽ tấn công con mồi bị thương trước, người bị thương như anh ấy, hi vọng thoát chết khỏi miệng sói vốn đã mong manh.

Có lẽ cô ta đúng chăng?

"Thiết Ngưu! Anh nói đi! So với việc mọi người cùng nhau chết, chi bằng anh cho chúng tôi một cơ hội sống!" Cao Mộng Cầm bắt đầu thúc giục.

"Nhưng làm như vậy có phải quá tàn nhẫn không, không công bằng với đồng chí Thiết Ngưu." Bạch Điềm càng khóc to hơn.

"Đồng chí Thiết Ngưu anh đừng ngốc, mạng của anh cũng là mạng!" Trần Tự Cường vẫn không từ bỏ chống cự.

Thiết Ngưu hít sâu một hơi, như đã quyết định: "Để tôi dụ chúng đi, các người chạy đi!"

Kiều Chấn Cương nghe xong, trong ánh mắt chợt dâng lên một tia hưng phấn: "Nếu như anh ta đã chấp nhận hi sinh bản thân cứu mọi người, chúng ta không thể lãng phí cơ hội được."

"Vậy anh mau đi đi! Muốn chúng tôi chết cùng anh ở đây mới hài lòng sao?"

Cao Mộng Cầm trưng ra dáng vẻ mình có lý, không hề cảm thấy có gì không thỏa, ngược lại cảm thấy đây là việc anh ấy nên làm.

Trong ánh mắt sợ hãi của Bạch Điềm toát lên vẻ không nỡ, nhưng cô ta vẫn im lặng.

Có lẽ theo cô ta thấy, sự hi sinh của một người, nếu có thể đổi lấy cơ hội sống sót cho nhiều người hơn thì nó đáng.

Duy có Trần Tự Cường đi lên bày tỏ phản đối mãnh liệt: "Thiết Ngưu, anh không cần phải làm như vậy vì chúng tôi, chúng ta cùng nhau chạy, còn có cơ hội!"

Thiết Ngưu cầm lấy súng trong tay Trần Tự Cường, quay người cà nhắc chạy về hướng bờ vực, bầy sói thấy vậy, quả nhiên đuổi theo.

"Chạy... chạy mau..." Kiều Chấn Cương và Cao Mộng Cầm nắm bắt cơ hội, quay người bỏ chạy.

Bạch Điềm hơi do dự nhưng vẫn đi theo, Trần Tự Cường nhìn ba người lần lượt rời đi, trong lòng giống như bị tảng đá lớn đè xuống, cực kỳ ngột ngạt.

"Đùng đùng..."

Bên bờ vực vang lên hai tiếng súng, ngay sau đó là tiếng tru tréo của sói ác...