ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 39: Bùi Đình Vũ

Trần Tự Cường im lặng nghe tiếng chửi rủa của mấy người, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác kỳ quái.

Sao anh ta cảm thấy Tư Ương không hề đáng ghét như thế nhỉ?

Ngược lại, nhớ lại gương mặt hùng hồn của những người này khi yêu cầu Thiết Ngưu hi sinh, anh ta liền cảm thấy phản cảm.

"Tôi quay về viết kiểm điểm, các người từ từ thương lượng." Trần Tự Cường lãnh đạm nói, quay người bỏ đi.

Tư Ương quay về ký túc xá dưới sự bao vây của một đám nữ thanh niên trí thức, Trương Hiểu Nga chôn mặt vào đóa hoa đỏ kia của cô ngửi, mắt cũng sáng theo.

"Ngưỡng mộ ghê á! Đây là đích thân đoàn trưởng cài cho cậu đó, nếu ngày nào đó tôi cũng có thể nhận hoa đỏ này thì tốt quá."

Tư Ương cũng không muốn nhận tuyên dương long trọng như vậy, nhưng chuyện đã đồn ra, cô cũng không từ chối được, may mà không ảnh hưởng việc cô tiếp tục chăn cừu.

Chỉ là sau khi nhìn thấy mấy cặp mắt oán độc kia, cô liền có dự cảm, rất có thể họ lại muốn giở trò.

Để tránh đêm dài lắm mộng, cũng để có môi trường sạch sẽ, cô phải nghĩ cách nhổ sạch triệt để mấy cái gai này.

Thời gian yên bình duy trì được một tuần, Tư Ương vừa phòng bị vừa chờ đợi thời cơ.

Vào ngày thứ tám, trong liên đột nhiên có tin nóng.

Bởi vì chân bị thương, liên trưởng Sử sẽ không tiếp tục đảm nhiệm vị trí liên trưởng liên 6 nữa.

Mà liên trưởng mới sẽ nhậm chức vào ba ngày sau.

Tin tức này vừa truyền ra, tất cả mọi người đều bắt đầu suy đoán thân phận của liên trưởng mới.

Đặc biệt là các nữ thanh niên trí thức, tưởng tượng liên trưởng mới có thể là thanh niên độc thân trẻ trung đẹp trai.

Như vậy, cho dù binh đoàn có gian khổ mấy, họ cũng có động lực kiên trì.

Trưa hôm nay, Tư Ương đang đỡ đẻ cho một con cừu cái trên sườn núi, liền thấy Trương Hiểu Nga vội vã chạy tới.

"Tư Ương... liên trưởng mới của chúng ta tới rồi, người đã tới liên bộ rồi."

"Tới thì tới, cậu kích động cái gì?" Tư Ương lạnh nhạt.

Nhưng trên mặt Trương Hiểu Nga lại ửng lên hai vệt hồng: "Cậu đi xem thử đi, liên trưởng mới của chúng ta vừa cao vừa đẹp trai, như người trời ấy!"

"Phụt -" Tư Ương chợt bật cười.

"Người trời á? Cậu diễn hài à?"

"Ây da, tôi nói thật đấy, người đó thật sự rất đẹp trai, tôi lớn từng này nhưng chưa từng thấy gương mặt nào sướng mắt như vậy."

Tư Ương nhìn dáng vẻ hớn hở của cô ấy, nhíu mày, nhan sắc cao như vậy?

Lẽ nào là nam chính?

"Vậy cậu biết liên trưởng mới của chúng ta tên gì không?"

"Hình như tên... Bùi Đình Vũ..."

Tư Ương nghe thấy cái tên này, không khỏi nín thở.

Tuy Bùi Đình Vũ không phải là nam chính trong truyện, nhưng lại là một nhân vật được tác giả miêu tả ngoại hình nhiều nhất.

Câu từ khoa trương hoa lệ chất thành tập chỉ để miêu tả vẻ đẹp trai của người đàn ông này.

Anh là bộ mặt đại diện trong truyện, thuộc kiểu có thể lấn át nam chính.

Anh là "ông hoàng nhan sắc" nhưng cũng là "diêm vương".

Không sai! Về ngoại hình, không có gì bới móc được anh, nhưng cá tính lại khiến người ta không dám xu nịnh.

Cuồng phóng bất kham lại tàn khốc vô tình, không gì không sợ cũng là từ miêu tả về anh.

Anh giống như hải yêu, có thể dùng tiếng ca động lòng người để dụ dỗ bạn, rồi kéo bạn vào trong nước chết đuối.

Tóm lại, đó chính là nhân vật sở hữu ngoại hình mê người nhưng lại vô cùng nguy hiểm.

Người này có chính có tà, giống phản phái hơn, nhưng kết cục của anh trong truyện lại là hi sinh cho tổ quốc.

Nói chính xác là vì cứu nữ chính ngốc bạch ngọt đó, sa bẫy của kẻ địch, cuối cùng bị nổ tan xương nát thịt.

Tư Ương còn nhớ ban đầu khi đọc đến đoạn Bùi Đình Vũ chết thảm cho Tư Nhạc nghe, con bé khóc đến mức máy đo điện tim cũng báo động.