Chương 40: Pháo Hôi Đoản Mệnh
Có cô gái nào lại không thích kiểu đàn ông đẹp trai đến vô pháp vô thiên, nhưng lại xấu xa đến hợp ý mình chứ?
Cho nên tuy đất diễn của Bùi Đình Vũ trong truyện không nhiều, nhưng lại là một nhân vật khiến người ta khó nguôi ngoai nhất.
Anh là nốt trầm.
Nói ra, nguyên chủ dựa theo cốt truyện phát triển, cũng từng yêu thầm Bùi Đình Vũ, nhưng cô ấy quá tự ti, cộng thêm vẫn luôn bị thế lực của Tần Trinh Trinh vu khống chống đối.
Cho nên cô ấy chỉ dám âm thầm thích anh.
Về sau Bùi Đình Vũ chết, chống đỡ cuối cùng trong lòng cô ấy cũng sụp đổ.
Vào mùa đông cuối năm, cô ấy từ bỏ vùng vẫy, chết trong núi tuyết, cũng là nơi Bùi Đình Vũ hi sinh.
"Haiz-" Tư Ương thở dài.
Mình và anh coi như là hai pháo hôi đoản mệnh.
"Tư Ương, cậu sao vậy? Có muốn cùng mình đi xem thử liên trưởng mới không?" Trương Hiểu Nga vẫn chìm đắm trong hưng phấn.
Tư Ương giật giật khóe môi: "Tôi khuyên cậu nên ngoan ngoãn theo bác sĩ Phùng chăm ngựa thì hơn, đừng nhung nhớ vị liên trưởng mới đó nữa, anh ta đẹp thật nhưng không dễ dây vào."
Trương Hiểu Nga chu môi: "Đương nhiên tôi sẽ không vọng tưởng có thể có dây dưa tình cảm gì với anh ấy, chỉ là bản năng muốn thưởng thức sự vật đẹp đẽ mà thôi."
Tư Ương cười mà không nói, sau này có nhiều cơ hội cho các cậu "thưởng thức" lắm.
Chỉ là tới lúc đó nhìn thấy gương mặt ấy, các cậu đừng khóc nha.
Nhưng sự xuất hiện của một "diêm vương sống" như thế này, đối với cô mà nói có lẽ không phải hoàn toàn là chuyện xấu, có lẽ không cần cô ra tay, một số người nào đó đã chết lên chết xuống rồi.
"Cậu chắc chắn không đi sao?" Trương Hiểu Nga gấp gáp truy hỏi.
Tư Ương vừa xoa bụng cho cừu cái, vừa đáp: "Không đi, tôi đang bận."
Trương Hiểu Nga bất đắc dĩ, chỉ đành đi một mình.
Khi sắp tới chạng vạng, cuối cùng cừu cái do Tư Ương đỡ đẻ cũng thuận lợi sinh được một con cừu con khỏe mạnh.
Cừu cái lê thân thể mệt mỏi dịu dàng liếm láp cừu con, Tư Ương nhóm một nhóm lửa ở một bên, mang hai mẹ con tới sưởi ấm.
Cô đặt nồi canh lên đống lửa, lấy tuyết sạch, hầm một nồi canh gà ích mẫu.
Sau khi nấu canh gà xong, hương thơm bay khắp cả sườn núi, bác sĩ Phùng ở cách đó mấy dặm cũng nghi ngờ có phải buổi trưa mình không ăn no không, cho nên mới đói đến sinh ảo giác.
"Trong ngọn núi này, lấy đâu ra gà hầm ích mẫu chứ?"
Tư Ương múc một bát canh cho mình trước, sau khi vớt cả con gà đã rệu mềm lên, cô đổ phần canh còn lại cho cừu cái sau sinh.
Cô ăn một cái đùi gà, húp một bát canh gà, sau khi ăn no uống say, sắc mặt cũng hồng hào lên.
Sau khi sấy khô lông của cừu con, cô lùa bầy cừu về.
Trương Hiểu Nga cầm con gà thơm phức, hai mắt phát sáng.
"Vừa nãy tôi còn nghe bác sĩ Phùng nói ngửi thấy mùi gà hầm ích mẫu, tôi còn cười anh ta, hóa ra là cậu à?"
"Vậy bác sĩ Phùng đâu?" Tư Ương chuyển chủ đề.
"Vừa nãy... có người tới tìm anh ta lấy thuốc... anh ta về trạm xá trước rồi." Trương Hiểu Nga ậm ừm trả lời.
"Chuyện ăn gà cậu đừng nói với người khác, nếu không lần sau không có phần cậu đâu." Tư Ương trịnh trọng nhắc nhở.
"Yên tâm đi! Tôi ngốc như thế sao?"
"Tóm lại không tính là thông minh."
"Sao cậu nói tôi như vậy..." Trương Hiểu Nga tức cười.
Hai người làm xong chuyện ở nông trường, cùng nhau về ký túc xá.
Bây giờ là giờ ăn tối, các bạn cùng phòng trong ký túc xá chắc đều đến nhà ăn ăn cơm rồi, cho nên không có ai ở phòng.
Điều khiến người ta vui mừng là cuối cùng liên bộ cũng khôi phục cung cấp điện, buổi tối họ không cần thắp đèn bão nữa.
Nhìn ký túc xá đã sáng sủa hơn không ít, dường như tâm trạng cũng sáng sủa theo.
Đây lẽ nào là đãi ngộ liên trưởng mới nhậm chức sao?