ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 530: Lại Đến Nhà

Trong nhà tổ nhà họ Bùi.

Sắp trở trời, bác Ngô vừa mang tã và quần áo của hai đứa cháu vào nhà cất liền nghe thấy bé Duật nói có người đang gõ cửa.

Bà ấy tới trước cửa, dòm qua khe cửa một cái, thấy là hai người phụ nữ xách đồ trong tay liền mở cửa.

"Các người tìm ai?"

"Tôi là mẹ ruột của Đình Vũ, đây là em gái nó, hôm nay nó có nhà không?"

Dương Đại Anh vừa nói vừa muốn đẩy bác Ngô ra đi vào.

Liễu Văn cũng vội đi theo.

"Các người không được vào! Ra ngoài!"

Bác Ngô đuổi theo, kéo cánh tay Dương Đại Anh không cho bà ta tiếp tục đi vào trong.

Dương Đại Anh nhíu mày nhìn người phụ nữ giản dị trạc tuổi mình, trong mắt dâng lên một tia ghét bỏ:

"Bà lại là ai? Sao lại ở nhà con trai tôi?"

"Bà là cái thá gì? Dám kéo tôi, buông ra!"

Bà ta dùng sức hất mạnh, trực tiếp hất bác Ngô ra phía sau, ngã vào trong vườn hoa được Tư Ương chăm sóc.

Nào ngờ bác Ngô ở bên trong đột nhiên dùng sức, đẩy cửa ra phía ngoài, Dương Đại Anh không đề phòng suýt chút ngã sấp mặt.

Bà ấy bị đẩy lùi lại hai bước, Dương Đại Anh thừa cơ chen vào khe cửa.

Bà ta lập tức nổi điên lên, bảo Liễu Văn ở phía sau đi lên phụ đẩy cửa ra.

Ngay sau đó trong nhà liền vọng ra tiếng chửi của bác Ngô:

"Hóa ra bà chính là con mẹ ác độc sinh Tiểu Vũ ra rồi không hỏi không ngó à? Bà biết Tiểu Vũ đã khổ sở nhường nào mới có thể sống sót không? Bà còn dám tới nhà? Đi mau! Cái nhà này không hoan nghênh bà!"

Lần trước tới bị Tư Ương chửi khiến Dương Đại Anh mang sẵn một bụng tức giận, bà già không biết từ đâu tới này là cái thá gì? Cũng dám quát tháo bà ta?

"Vèo... bốp..." Dương Đại Anh đang muốn cười bà ấy không tự lượng sức, đột nhiên nghe thấy tiếng thứ gì xé gió bay tới.

"A! Đầu tôi..."

Dương Đại Anh đau đớn ôm trán.

Dương Đại Anh vừa đau đến vả mồ hôi vừa híp mắt nhìn.

Khi nhìn thấy bé trai kéo ná, bà ta chợt nín thở.

Hai mươi mấy năm trước, bà ta quay về căn nhà này, Bùi Đình Vũ khi ấy giống y hệt nó...

Bé Duật còn ở bên trong, lỡ như người phụ nữ này không có tính người, làm ra chuyện thương thiên hại lý gì thì phải làm sao?

"Ai bảo bà ức hiếp bà nội tôi, đáng đời!"

Giọng nói non nớt lại hùng hồn của bé Duật từ trung viện truyền tới.

Sắc mặt bác Ngô cứng đơ: "Bà là..."

Cùng lúc đó, ở một nơi khác.

Tư Ương mỉm cười, quay sang hỏi tên con trai của Trương Hiểu Nga:

"Thằng bé tên gì?"

"Trương Niệm Ân."

Trương Hiểu Nga phóng khoáng đáp.

Đổi tên cho con trai chính là để nhớ lấy ơn tình Tư Ương và cha mẹ đã giúp đỡ cô ấy khi cô ấy khó khăn nhất.

"Cái tên này rất hay..."

"Đúng vậy! Tư Ương cậu thật khéo sinh, thế mà lại sinh được một cặp."

Trương Hiểu Nga ngưỡng mộ nói.

Trương Hiểu Nga xoa đầu con trai, ánh mắt chan chứa niềm vui:

"Tôi không ngờ còn có thể nuôi sống thằng nhóc này, nhưng cũng may nhờ nghe lời cậu, quay đầu kịp lúc. Sau đó toàn nhờ cha mẹ tôi không so đo chuyện cũ, vẫn luôn chăm sóc mẹ con tôi."

Cô ấy nói tới đây rồi dừng lại, vành mắt hơi ửng đỏ.

"Mẹ đừng buồn, mau nhìn em trai em gái, thật đẹp."

Con trai của Trương Hiểu Nga rất ân cần, vừa an ủi mẹ vừa trông hai đứa nhóc giúp Tư Ương.

"Sau khi Phùng Tuấn Huy bị phế, tới thủ đô tìm cô và con

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip