ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 531: Bà Nội

"Mẹ." Liễu Văn nhận thấy Dương Đại Anh dường như hơi rén, lập tức đi lên khoác tay bà ta.

Bà ta hất cằm liếc xéo Tư Ương, nói:

"Mặc kệ cô có thừa nhận không, bây giờ tôi cũng là mẹ chồng cô, tôi tới tìm Đình Vũ, cô không có quyền can thiệp tôi gặp con trai tôi!"

Tư Ương lạnh nhạt nhếch môi:

"Tốt bụng khuyên một câu, bà đừng nên tới nữa thì hơn."

"Tôi không tin!"

Dương Đại Anh tới mấy lần đều không gặp được người, bà ta nghi ngờ anh cố ý trốn mình.

Tư Ương trào phúng:

"Ban ngày ban mặt, một người đàn ông cao to như anh ấy không ra ngoài kiếm tiền nuôi gia đình, phải trốn ở nhà thêu hoa sao?"

Dương Đại Anh nghẹn lời, lời của Tư Ương cũng nhắc nhở bà ta, nếu Bùi Đình Vũ ở bộ đội thì quả thực giờ này không thể nào ở nhà.

Dương Đại Anh nhìn Tư Ương, ánh mắt cô sắc lạnh, khí tràng mạnh mẽ, khí thế vừa nãy của bà ta đột nhiên bị mài mòn đi một nửa.

Bà ta quay đầu nhìn thật kỹ căn viện, sau đó lại nhìn Tư Ương:

"Vậy khi nào nó có nhà? Lần sau chúng tôi lại tới."

Tư Ương nhàn nhạt nhìn bà ta, lạnh lẽo mỉa mai nói:

"Xin lỗi, khi kết hôn với Bùi Đình Vũ, tôi đã biết mình không có mẹ chồng, bà muốn đóng vai trưởng bối với tôi không được đâu, tôi khuyên bà tiết kiệm sức chút."

Lần trước khi gặp Tư Ương, trên người cô mặc áo phủ đầy bùn, lần này lại mặc nho nhã phóng khoáng, thậm chí có khí thế lạnh thấu xương không dễ chọc đến.

"Mẹ nuôi tôi là một nửa chủ nhân của căn nhà này, người ngoài thật sự là các người đó! Ai cho bà dũng khí chạy tới nhà tôi giở uy phong trưởng bối? Còn muốn dạy dỗ con trai tôi, bà không xứng!"

Tiếng mắng lạnh lùng đanh thép của Tư Ương truyền vào giống như lệnh tiễn.

"Các người mau ra ngoài cho tôi!"

Dương Đại Anh được con gái đỡ, cuối cùng cũng lấy lại được khí thế của mình.

"Tôi lười nói với cô, tôi muốn gặp con trai tôi!"

Dương Đại Anh cũng nhìn ra, Tư Ương quả thực là một cục xương khó gặm.

"Anh ấy không có nhà."

Là thời gian họ tới không đúng.

Thấy vậy, Dương Đại Anh nổi giận, vừa mắng vừa giơ chân đá lên người bác Ngô.

Bác Ngô thừa cơ bò dậy, chạy vào trong nhà lấy ra một cái xẻng sắt mà Tư Ương dùng để sửa sang vườn hoa.

Bé Duật thấy bà nội bị ức hiếp, quả quyết kéo ná lần nữa, nhắm chuẩn vào mặt Dương Đại Anh, bắn một viên đá sắc nhọn tới.

"Vèo" một cái, đá bắn trúng khóe mắt của Dương Đại Anh, khoảnh khắc máu chảy ra, cơn đau tới muộn khiến bà ta không chịu nổi, ôm mắt co quắp lại trên đất.

"Mẹ..." Liễu Văn sợ đến tái mặt, lập tức chạy tới kiểm tra vết thương của Dương Đại Anh.

May mắn trong xui xẻo chính là chỉ lệch vài milimet là trúng mắt.

Trán của Dương Đại Anh bị bé Duật dùng đá bắn trúng, nhanh chóng sưng cao thành "Ông Thọ".

Liễu Văn bên cạnh tức tối trừng muốn nứt mắt:

"Thằng ranh mày mất dạy quá, mày biết bà ấy là ai không? Mày lại lấy ná bắn bà ấy?"

Bé Duật quay cái má phúng phính qua, cái miệng nhỏ nói chuyện rất lưu loát trôi chảy:

"Mẹ nói rồi, người không phạm ta ta không phạm người, nếu người phạm ta thì không thể nương tay! Là các người đẩy bà nội tôi trước!"

Trên mặt Dương Đại Anh chợt lóe qua một tia bất ngờ:

"Bà nội? Nó lại gọi bà ta là bà nội?"

Rõ ràng bà ta mới là bà nội nó!

Đột nhiên cảm thấy giận dữ và đố kỵ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip