Chương 543: Tết Trung Thu 2
"Oa, căn nhà này đẹp quá."
Hạ Hòa vừa vào nguyệt lượng môn liền lên tiếng cảm thán.
Trong vườn hoa là hoa cát tường và cúc xanh mà Tư Ương cấy từ không gian ra, dưới từng chùm đèn màu, đóa hoa tươi thắm càng thêm rực rỡ chói lóa.
Tư Ương dẫn họ đến phòng khách ngồi một lát. Bé Duật đích thân bưng trà nóng cho mợ tương lai.
"Mợ, mợ thật xinh đẹp, mợ và cậu con rất xứng đôi."
Hạ Hòa cười cong mắt, lập tức cho bé Duật một gói lì xì to:
"Nào, đây là quà gặp mặt."
Tần Lăng Tiêu bồng nó lên cù nách:
"Thằng nhóc này mới bây lớn, cái gì cũng dám nói, có phải là ông ba không đáng tin Bùi Đình Vũ dạy con không?"
"Oa, mợ đẹp hơn rồi... cậu phải trông cho kỹ."
Bài "nịnh" của bé Duật khiến người lớn trong nhà đều cười to.
"Ha ha ha..."
Bác Ngô phụ bưng đồ ăn đã nấu xong lên bàn.
"Ăn cơm thôi..."
Tư Ương bưng món cuối cùng lên bàn.
Mấy người bên bàn vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Bùi Đình Vũ mặc quân trang, chân dài bước tới.
"Mẹ, ba về rồi..."
Bé Duật hưng phấn gọi một tiếng.
"Anh làm nhiệm vụ ở gần đây, không phải nói trong nhà có khách? Cho nên quay về xem thử, lát nữa vẫn phải đi."
Bùi Đình Vũ giải thích.
"Không phải nói tối nay không về sao?"
Tư Ương đi lên hỏi.
"Vậy thì mau ăn chút gì rồi đi..."
Anh có thể luôn nghĩ đến gia đình, trong lòng Tư Ương rất hài lòng, đẩy anh đi tới ngồi xuống, lấy thêm một bộ bát đũa.
Bùi Đình Vũ còn phải làm nhiệm vụ nên lấy trà thay rượu, bé Duật thì uống nước ép táo mẹ chuẩn bị, còn đưa cho em trai em gái nếm thử.
Bùi Đình Vũ ăn đơn giản vài món rồi đi trước, trước khi đi còn giữ mấy người ở lại qua đêm, trong nhà có phòng trống sạch sẽ.
Tần Lăng Tiêu và Bùi Đình Vũ nói chuyện công việc, chủ đề của mấy người phụ nữ thì xoay quanh cuộc sống và hôn nhân.
Long Lệ Trân phụ Tư Ương cùng dọn dẹp bát đũa, đến nhà bếp rửa bát... tuy bây giờ cô ấy đã là người mới khá nổi tiếng trong giới điện ảnh, nhưng trên người cô ấy không hề có chút ngạo mạn ỷ thế nào.
Tư Ương phát hiện cho dù là vẻ ngoài hay là hàm dưỡng học thức của cô ấy đều đã thay đổi không ít, hỏi ra mới biết cô ấy vẫn luôn tự học kiến thức cấp ba.
Cô ấy chưa từng quên lý tưởng ban đầu của mình, vẫn luôn giữ những phẩm chất tốt đẹp, khiêm tốn lịch sự, chăm chỉ siêng năng.
Nếu tổ chức thi đại học, cô ấy sẽ cân nhắc đi thi.
Tư Ương tính ngày, mỉm cười vui vẻ, không phải sắp rồi sao?
Chẳng trách Long Lệ Trân lại có thể nổi tiếng mãi trong giới giải trí cạnh tranh tàn khốc như thế, người khác chỉ nhìn thấy khí chất riêng biệt và kỹ năng diễn xuất tài tình của cô ấy, nhưng lại không chú ý đến sự nỗ lực của cô ấy.
Hai cậu cháu cùng nhau đùa vui, kế tiếp Tư Ương dẫn Hạ Hòa và Long Lệ Trân đi xem bé Hựu và bé Ninh vừa ngủ dậy.
"Trời ơi! Hai đứa bé này sao lại đáng yêu như vậy?"
Hai người đều xoa tay giành bế trẻ.
Tư Ương vừa vặn có thể trống tay nghỉ ngơi, quả quyết phát cho họ mỗi người một đứa, hai người mỗi người bồng một cục bột nhỏ ra sân ngồi.
"Oa... Hựu Hựu nhìn kìa, nhiều đồ ăn ngon quá..."
Hạ Hòa bồng bé Hựu tới gần bàn.
So với bé Hựu cái gì cũng muốn ăn, bé Ninh thì điềm đạm hơn nhiều, cô bé không có hứng thú gì với đồ ăn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền