ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 544: Càng Cố Gắng, Càng May Mắn

Mùa xuân năm 1976.

Tháng giêng, khắp nơi ngập tràn bầu không khí hân hoan của năm mới. Trong hẻm, cây ngô đồng trơ trụi bị tuyết trắng bao phủ, chiếc đèn lồng đỏ trên cây cũng phủ lên một lớp tuyết, trên mặt tuyết trên đường hằn lên từng dãy dấu chân dài, kéo dài tới từng nhà từng hộ.

Tối qua tuyết lại rơi, đường trong viện đều bị phủ kín, để đề phòng người nhà té ngã, anh dậy sớm dọn đường. Tư Ương hiếm khi ngủ nướng một giấc, còn đang nằm trên giường đã nghe thấy trong viện truyền tới tiếng Bùi Đình Vũ đang xúc tuyết. Nhẹ nhàng xốc chiếc chăn ấm áp ra, hai cục bông nhỏ trong chăn đều đã dậy, sau khi nhìn thấy mẹ, không hẹn mà cùng lộ ra một nụ cười đáng yêu đến tan chảy.

Bé Hựu lật người bò tới bên cạnh mẹ, khởi động trạng thái tự động tìm sữa. Tư Ương vội vàng ngồi dậy, mặc đồ rồi đi pha sữa cho chúng, bây giờ hai đứa đã gần một tuổi, cho nên cô quyết định cắt sữa mẹ. Bác Ngô cũng đã chuẩn bị trà giảm tiết sữa cho Tư Ương, để thuận lợi cắt sữa, từ đêm nay Bùi Đình Vũ sẽ ngủ chung với hai đứa nhỏ, Tư Ương thì một mình đến phòng dành cho khách.

Bé Ninh cũng có sao học vậy, tìm mẹ đòi uống sữa. Bùi Đình Vũ kết thúc giai đoạn thích ứng ở đơn vị mới, không có tình huống đặc biệt thì gần như ngày nào cũng có thể quay về, vừa hay tiện cho bọn trẻ cai sữa.

Bé Duật nhân cơ hội quấn lấy ba đòi đắp một người tuyết ở tiền viện, một người một chó quấn lấy anh khiến anh không thể làm việc được, chỉ có thể đồng ý. Tư Ương nghe tiếng hai ba con ríu rít bên ngoài, cô cũng hết buồn ngủ.

Người quen biết gặp nhau trên đường đều sẽ chúc nhau năm mới vui vẻ, sau đó phần ai nấy đi chúc tết. Đám trẻ con mặc áo bông mới mua, hưng phấn theo phía sau người lớn, dập đầu, nói lời chúc tốt lành với các trưởng bối là có thể nhận được lì xì mấy hào. Con gái hầu hết thích để dành tiền lì xì, đương nhiên... cuối cùng vẫn chưa để dành nóng túi đã trở thành tiền của mẹ... Đám con trai thích chơi đánh trận trên tuyết, vừa chơi vừa khoe nhau đồ mình mới mua, cho dù lạnh đến mức nước mũi sắp đóng băng, chúng vẫn chơi cực kỳ vui vẻ. Sau khi có cơ hội thoát khỏi sự khống chế của người lớn, chúng liền vội vã chạy đi mua một quyển truyện tranh đã mong ngóng cả năm trời.

Buổi tối, khi Tư Ương một mình đến phòng khách ngủ, nhân cơ hội viết thư cho Khâu Hà, quần áo cô ấy may nhận được phản hồi vô cùng tốt sau khi được Long Lệ Trân và Hạ Hòa cùng quảng cáo.

Ngoài ra, Hạ Hòa nhờ Khâu Hà may giúp cô ấy một bộ váy cưới, kích thước cụ thể và yêu cầu, tiền công cô ấy sẽ gửi đến sau.

Khoảng mười ngày sau, Tư Ương nhận được thư hồi âm của Khâu Hà, nhìn dòng chữ ngay ngắn trên thư, Tư Ương có hơi kinh ngạc. Nhớ khi vừa mới quen Khâu Hà, cô ấy còn là một người "mù chữ", trong mấy năm ngắn ngủi, cô ấy không chỉ biết chữ, còn có thể viết chữ đẹp như vậy. Tư Ương không khỏi nhớ đến câu

"càng cố gắng, càng may mắn"

, quả nhiên không có ai thành công mà dựa vào may mắn cả.

Cô bảo Khâu Hà tiếp tục kiên nhẫn, và có thể bắt đầu để ý tìm người hỗ trợ, tiền đề là nhất định phải tìm người có tay nghề tốt. Tư Ương bảo Khâu Hà tranh thủ nghĩ tên nhãn hiệu cho quần áo mình may.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip