Chương 55: Là Tôi Cho Cô Cơ Hội
"Tôi dẫn Bạch Điềm tới thăm anh."
Bùi Đình Vũ nói xong, xách Bạch Điềm trốn ở phía sau ra.
"Đồng chí Thiết Ngưu, xin lỗi! Hôm đó chúng tôi không nên bỏ anh lại. Nhưng tôi thật sự đã ngăn cản rồi, tôi hết cách..."
Bạch Điềm vừa mở miệng, vành mắt liền đỏ lên, nói xong còn không quên chuẩn chỉnh cúi người một cái.
"Chuyện này đã qua rồi, hơn nữa tôi cũng không trách cô."
Thiết Ngưu nhìn dáng vẻ cô ta xin lỗi, ngược lại có hơi ngại.
"Thật sao? Tôi biết đồng chí Thiết Ngưu rộng lượng, sẽ không so đo từng tí."
Bạch Điềm bật cười, quay người đón lấy một túi quýt mang tới từ trong tay Bùi Đình Vũ.
Khoảnh khắc ánh mắt hai người giao nhau, lại vừa hay bị Bạch Điềm bắt được.
Ánh mắt Bùi Đình Vũ từ đầu tới cuối đều không nhìn cô ta, chỉ hàn huyên vài câu đơn giản với Thiết Ngưu trên giường rồi định ra về.
"Anh Đình Vũ, anh lên tiếng đi-"
Bạch Điềm nghẹn họng, chỉ đành quay đầu tìm Bùi Đình Vũ cầu cứu.
Nhưng Bùi Đình Vũ lại làm ngơ, lời nói ra ngược lại còn khiến cô ta khó chịu hơn.
"Cô ấy nói đúng, là em sai trước, nói em vài câu thì nên chịu đi."
"Hai người..." Bạch Điềm cắn môi, cho tới khi trong miệng tràn ra một vị tanh ngọt, mới biết môi bị cắn rách.
"Không nói chuyện? Câm rồi?"
Bùi Đình Vũ lúc này nghiễm nhiên chính là một bậc phụ huynh, đây là dẫn em gái phạm lỗi tới nhà xin lỗi.
"Đồng chí Tần Tư Ương, hình như cô có địch ý rất lớn với tôi? Đồng chí Thiết Ngưu đã tha thứ cho tôi rồi, dựa vào đâu cô còn lên tiếng mỉa mai?"
Bạch Điềm tức giận nói, giống như con mèo xù lông.
Ngữ khí của Tư Ương cực kỳ sắc lạnh:
"Anh ấy tha thứ cho cô là bởi anh ấy ngốc, dựa vào đâu tôi mỉa mai cô? Là bởi mạng của anh ấy là do tôi cứu về, cô có thể tới đây xin lỗi một cách nhẹ bẫng, là tôi cho cô cơ hội này."
Cho nên đương nhiên sẽ không có thái độ tốt.
"Cho nên sau này đồng chí Bạch Điềm phải kết bạn với người rộng lượng nhiều vào, lúc nào cũng có thể kéo ra làm quỷ chết thay, kết cục không phải là nhẹ thì một câu xin lỗi, nặng thì ba nén hương sao?"
Tư Ương nghe Bùi Đình Vũ nói vậy, lập tức bỡn cợt nhìn anh bằng ánh mắt tán thưởng, mà trùng hợp là ánh mắt này được anh đón nhận.
Bạch Điềm cũng không muốn tiếp tục ở lại xấu mặt, theo Bùi Đình Vũ đi ra ngoài.
"Liên trưởng, ăn cơm rồi về?"
Hai mẹ con Hương Thảo nhiệt tình níu kéo Bùi Đình Vũ ở lại ăn cơm.
Mà hai mẹ con Hương Thảo nhiệt tình với Bùi Đình Vũ bao nhiêu thì lạnh nhạt với Bạch Điềm bấy nhiêu. Ở trong mắt họ, Bạch Điềm chính là một trong những hung thủ xém chút hại chết người nhà của họ.
Bùi Đình Vũ mỉm cười khéo léo từ chối, nói là liên bộ còn có việc.
Tư Ương và Trương Hiểu Nga cũng ra hiên nhà dõi mắt nhìn vị liên trưởng "tôn kính" này rời đi, sau đó mới quay vào nhà trở lại.
Không có Bùi Đình Vũ ở đây, bầu không khí trong nhà lập tức trở nên thoải mái.
Hai mẹ con thấy Tư Ương lại mang thịt bò và gà tới, vội vàng cảm ơn rồi từ chối, cố chấp muốn cô mang về.
Tư Ương bất đắc dĩ, nói là cô mang tới góp món ăn cùng họ.
Lúc này hai mẹ con mới chịu nhận đồ. Mẹ Hương Thảo xúc động nói, Tư Ương là người ơn của gia đình họ, vốn nên là họ chuẩn bị quà đến cảm ơn, nào có chuyện
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền