Chương 54: Thăm Thiết Ngưu
Là một người Tây Nam thích ăn cay, bây giờ mắc kẹt trong thân thể người phương Bắc này, ở khía cạnh ăn uống luôn cảm thấy thiếu thiếu gì đó. Hôm nay Tư Ương liền ra ngoài nấu cho mình một hũ tương chan cơm.
Tư Ương nhổ hết măng tây ra, sau đó lại hái hai làn ớt to. Ớt cô trồng là ớt sừng, độ cay vừa phải, thích hợp làm tương ớt. Cà chua chín đỏ cũng hái một giỏ, dưa leo đậu đũa thì phải đợi thêm, rồi dưa leo đậu đũa chín thì đều hái hết. Cuối cùng sắp xếp phân loại, cô lựa một số quả xấu ném ra cho cừu ăn, còn lại cất vào kho không gian. Còn mảnh đất trống nhỏ đó cũng không thể để trống được, bèn gieo hạt giống xà lách.
Nếu đã đi thăm bệnh nhân thì cũng không thể đi tay không, cô lại lấy hai cân thịt bò, thêm một con gà, miễn cưỡng nhét vào trong làn, sau đó dùng vải che lại.
Tư Ương không phải tới đây lần đầu. Trước đó, vào ngày thứ hai Hương Thảo đến bệnh viện chăm Thiết Ngưu, cô đã tới thăm mẹ Đồ ở nhà một mình, còn tặng cho bà ba cân miến.
Nhà Hương Thảo nằm trên khu đất trống phía bắc nông trường liên 6, nhà bùn ba gian được bọc bằng lan can gỗ, cộng thêm một phòng kho riêng biệt, đây là toàn bộ. Đống củi trước nhà xếp rất ngay ngắn, tuyết trong sân cũng được quét dọn.
Sau khi Tư Ương vào nhà, cô tiện tay đặt một làn đồ ăn mình chuẩn bị lên kệ bếp, Hương Thảo đã vén rèm cửa lên đợi cô đến. Mẹ của Hương Thảo họ Đồ, tuy sức khỏe không được tốt lắm nhưng lại là một người tỉ mỉ. Khoảng thời gian hai anh em không ở nhà, bà dọn dẹp nhà cửa rất sạch sẽ.
"Dì, bọn cháu tới thăm Thiết Ngưu."
Tư Ương nói.
Mẹ Đồ nhìn thấy Tư Ương và Trương Hiểu Nga tới, cơ thể mỏng manh đã sớm tới bên cửa gỗ đón.
"Tư Ương, đồng chí Hiểu Nga, hoan nghênh hai người."
"Được được được, cảm ơn các cháu, đúng là có lòng rồi. Mau vào nhà đi, bên ngoài lạnh."
Mẹ Đồ nhìn hai cô gái trẻ xinh đẹp, tươi cười lộ đầy nếp nhăn.
Cùng lúc ấy, Thiết Ngưu trên giường đang tựa lên gối ngồi ở đầu giường, sau khi nhìn thấy Tư Ương, anh ấy vội vàng muốn đứng dậy.
"Nằm im đừng cử động lung tung."
Tư Ương vội nói.
Nhưng Tư Ương lại muốn tranh thủ rầy anh ấy vài câu:
"Anh đúng là một tên ngốc hiếm gặp, người khác bảo anh đi chết, anh liền đi chết sao? Anh chưa từng nghĩ, lỡ như anh cứ chết như vậy, Hương Thảo và mẹ anh phải làm sao?"
Thiết Ngưu nghĩ lại tình huống khi đó, nắm chặt chăn:
"Khi... khi đó tôi bị thương, nghĩ dù sao cũng không chạy thoát được, chi bằng thành toàn..."
"Vớ vẩn! Anh còn chưa thử sao biết không thoát được? Anh nhớ lấy, mạng phải giữ cho người xứng đáng."
Tư Ương tức giận mắng.
Tư Ương hít thở sâu, cũng không biết mình lấy đâu ra nóng nảy như thế.
"Biết thì tốt, đừng tự cảm động bản thân, anh tưởng anh bị thương hoặc chết vì cứu họ, những người đó sẽ buồn bã vì anh sao? Họ chỉ sẽ cảm thấy đó là do anh đáng đời."
"Tư Ương, đừng nói mấy cái này nữa, chúng ta tới thăm bệnh, sao cậu lại rầy la rồi?"
Trương Hiểu Nga thấy bầu không khí gượng gạo, vội vàng nhắc nhở.
"Cảm ơn cô đồng chí Tư Ương, lần này không nhờ có cô... cái mạng này của tôi mất rồi."
Thiết Ngưu ngốc nghếch vò tóc, vừa cảm ơn vừa không dám nhìn vào mắt Tư Ương lắm.
"Đồng chí Tư Ương nói vậy có hơi quá khích rồi nhỉ."
Một giọng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền