ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 567: Đi Ngắm Pháo Hoa

Quảng trường Hồng Kỳ cách nhà họ Bùi không gần mà cũng chẳng xa.

Bé Duật ở gần đó vừa cùng các bạn giành được chỗ xem pháo hoa đẹp nhất. Cậu bé nghe loáng thoáng tiếng khóc quen thuộc. Cậu bé an ủi mình hai câu, đám bạn bên cạnh cũng đúng lúc tìm cậu bé nói chuyện, khi cậu đang muốn làm lơ tiếng khóc kia, lại nghe thấy hai tiếng chó sủa.

Cậu bé quá đỗi quen thuộc với âm thanh đó, là của em gái khóc nhè Bùi Tư Ninh. Nhất định là cậu bé nghe nhầm, hôm nay có rất nhiều bé gái tầm tuổi bé Ninh trên quảng trường, khi khóc thanh điệu đều gần như nhau. Cậu bé an ủi mình hai câu, đám bạn bên cạnh cũng đúng lúc tìm cậu bé nói chuyện, khi cậu đang muốn làm lơ tiếng khóc kia, lại nghe thấy hai tiếng chó sủa.

Bé Ninh đứng trơ trọi ở cửa, nhìn anh trai và mấy người bạn hội họp trên nền tuyết, sau đó cùng nhau biến mất trong màn đêm, ngoài buồn ra, cô bé càng giận hơn. Thế là cô bé chạy tới chuồng của Hổ Nha, kéo Hổ Nha đang gặm xương ra:

"Hổ nha, mày dẫn tao đi tìm anh trai được không..."

Hổ Nha dựa vào khứu giác nhạy bén, cẩn thận truy tìm suốt dọc đường, cuối cùng dẫn bé Ninh tới quảng trường Hồng Kỳ. Hổ Nha dẫn theo bé Ninh, một người một chó chậm rãi bước đi trên mặt đường phủ tuyết.

Trên quảng trường người đông như trẩy hội, đều đang đợi xem pháo hoa. Người quá đông, mùi của bé Duật cũng dần bị lấn át, Hổ Nha chỉ có thể theo sát phía sau bé Ninh.

Bé Ninh thì bị người bán kẹo hồ lô thu hút, trực tiếp quên mất mục đích mình tới đây. Người bán kẹo hồ lô lập tức phát hiện ra cô bé đáng yêu này:

"Cô bé, muốn ăn kẹo hồ lô sao? Mau gọi ba mẹ con tới mua đi."

Cô bé ngước đầu lên, nhìn kẹo hồ lô bằng ánh mắt lấp lánh thèm thuồng, sắp chảy cả nước miếng. Trong túi cô bé không có tiền, chỉ có kẹo cứng và bánh quy.

Bé Ninh nghe ông ấy nhắc đến ba mẹ, quay đầu nhìn quanh, lúc này mới như bừng tỉnh mộng, nhớ ra mình lén lút chạy ra ngoài. Người lớn xung quanh đều rất cao! Cô bé bị nhấn chìm trong đám đông, vừa bất lực vừa sợ hãi. Đột nhiên nhớ ba mẹ và anh trai quá...

"Con nhà ai đây? Người lớn đi đâu rồi? Là đi lạc sao..."

"Con chó này cắn trẻ em rồi! Xem nó dọa con người ta sợ chưa kìa, mau đánh chết nó!"

Đám đông không rõ chân tướng chỉ tưởng bé Ninh bị Hổ Nha dọa khóc, người nhiệt tình đã muốn tìm công cụ đánh Hổ Nha. Tuy bé Ninh sợ hãi nhưng khi nghe thấy có người muốn đánh Hổ Nha, cô bé vẫn lập tức ôm cổ Hổ Nha theo bản năng, muốn bảo vệ nó.

Nếu tiếng khóc của bé Ninh là trùng hợp, cộng thêm tiếng sủa của Hổ Nha... vậy chắc chắn không còn trùng hợp nữa... Tim cậu thắt lại, là Hổ Nha!

Một thím có giọng nói lớn gọi to, vừa hay lọt vào tai bé Duật, sau khi cậu xác định được phương hướng, lập tức chạy về hướng bé Ninh và Hổ Nha.

"Lát nữa tớ quay lại!"

Bé Duật không quay đầu, quả quyết chen về phía tiếng khóc. Người quá đông, âm thanh hỗn tạp, khi cậu đang không tìm được đúng hướng, Hổ Nha ngửi được mùi của cậu, ngậm áo của bé Ninh kéo đi. Nghĩ tới em gái ở ngay gần đây, cậu vừa tức giận vừa lo lắng. May mà bé Ninh kịp thời bảo vệ Hổ Nha, nếu không Hổ Nha đã bị người khác hiểu lầm rồi.

Đẩy đám đông vây xem ra, quả nhiên nhìn thấy bé

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip