Chương 568: Bị Bắt Cóc
"Anh nhìn kìa, đẹp quá."
Bé Ninh ngửa đầu lên, nhìn pháo hoa không ngừng nở rộ, hưng phấn vỗ tay.
"Bùi Duật Tu, cậu ra ngoài còn phải dẫn theo em gái à? Thật đáng thương!"
Mấy đứa con trai xem pháo hoa xong đi tới, nhìn thấy hai anh em, chúng đều tỏ vẻ cười nhạo và cảm thông.
Bọn con trai luôn không thích chơi cùng con gái, cho rằng con gái thích khóc còn thích mách lẻo, cho nên cũng bài xích cả đứa bạn dẫn con gái theo.
"Chúng tớ về trước đây, cậu dắt em gái cậu ở phía sau từ từ về..."
Bé Duật nhìn các bạn chạy xa như ong vỡ tổ, bất lực nhìn bé Ninh đang tỏ vẻ vô tội.
"Ừm." Có lẽ bé Ninh ý thức được sự tồn tại của mình khiến anh trai bị cô lập, cô bé hơi áy náy.
Bé Duật dắt tay em gái, nhìn người bán kẹo hồ lô:
"Muốn ăn kẹo hồ lô không?"
Mẹ luôn quản thúc không cho chúng ăn quá nhiều kẹo, cho nên em gái rất thèm kẹo.
"Em muốn ăn kẹo hồ lô."
Ánh mắt bé Ninh sáng lên, hớn hở nói.
"Được, anh mua cho em, coi như quà năm mới tặng cho em."
Bé Duật chọn cho bé Ninh cây kẹo hồ lô ngào đường to nhất:
"Phải ăn hết mới có thể về, bị mẹ phát hiện ăn vụng đồ ngọt thì sẽ bị đòn đó."
"Ừm..." bé Ninh nhận lấy kẹo hồ lô liền muốn nhét vào miệng.
Bé Ninh ăn liền bốn viên, cảm thấy hơi ngấy, bé Duật cầm lấy ăn hết hai viên còn lại, sau đó còn không quên lau miệng cho em gái, sau khi xác nhận không để lại dấu vết ăn vụng, lúc này cậu mới dắt em gái đi về.
Hổ Nha theo phía sau kích động đến mức sủa không ngừng, bé Duật bất lực xoa đầu nó:
"Hổ Nha, mày không thể ăn cái này..."
Để tiết kiệm thời gian, bé Duật dẫn em gái đi đường tắt. Khi đi vào con hẻm tối tăm, cậu lờ mờ cảm thấy phía sau có người đang đi theo mình. Sự lo lắng bất an của Hổ Nha cũng chứng thực điểm này, cậu lập tức cảnh giác bước đi nhanh hơn.
Nhưng hai phút sau, cậu cảm thấy đầu mình ngày càng choáng, bước chân cũng yếu sức. Cậu nhớ tới xâu kẹo hồ lô họ vừa mới ăn, cuối cùng ý thức được họ bị bỏ thuốc rồi.
"Anh... em buồn ngủ quá."
Bé Ninh đi chưa được năm trăm mét liền buồn ngủ. Bé Duật bất đắc dĩ, chỉ đành ngồi xổm xuống:
"Leo lên đi."
Bé Ninh đã sắp không mở nổi mắt, ngoan ngoãn leo lên lưng anh trai.
Bé Duật cõng em gái tiếp tục đi. Ý thức ngày càng mơ hồ, cậu chỉ đành đặt bé Ninh xuống.
"Ninh Ninh..." Cậu muốn gọi bé Ninh dậy nhưng bé Ninh không hề có chút động tĩnh nào.
"Haiz." Vốn dĩ một mình nó ra ngoài rồi lén chuồn về là được, nhưng ai biết giữa đường lòi ra một đứa phiền phức.
Ngay sau đó, cậu ngã xuống nền tuyết, trước khi nhắm mắt, cậu nhìn thấy có hai bóng người đi ra từ trong bóng tối.
Cùng lúc ấy, "Gâu gâu..." Hổ Nha quay người nhe răng với hai người đó.
Một người đàn ông khác thì đi thẳng về phía bé Ninh và bé Duật.
"Con chó này rách việc quá, phải làm sao?"
Hổ Nha phi vào người đàn ông tiến gần bọn trẻ, cắn chặt vào tay gã ta. Đồ đông của người đàn ông rất dày, răng chó đâm xuyên vải cũng chỉ làm rách da, nhưng sức của Hổ Nha không hề nhỏ, tuy gã không bị thương nặng nhưng cũng không nhấc nổi tay lên nữa.
"Con chó này rất bảo vệ chủ, đâm chết nó cho tao!"
Người đàn ông gằng lên.
Người đàn ông cầm dao quả quyết đi lên đâm một nhát vào bụng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền