Chương 81: Tương Ớt
Tư Ương biết Tần Lăng Tiêu sẽ thường xuyên tới nhà ăn liên sáu ăn cơm cùng Tần Trinh Trinh, cho nên bây giờ cô đều lấy cơm về ký túc xá ăn.
Qua một thời gian lên men, tương ớt do cô tự làm cuối cùng cũng ăn được, để hương vị phong phú hơn, cô còn thêm gừng và tỏi vào.
Khoảnh khắc mở nắp ra, cả phòng ký túc xá đều tràn ngập mùi thơm.
Cô múc một muỗng trộn đều vào trong cơm trắng, nếm một miếng quả thực thơm cay khai vị, tăng cơn thèm ăn.
"Tư Ương cho tôi nếm thử với."
Trương Hiểu Nga tự giác đẩy hộp cơm qua.
Tư Ương đang muốn múc cho cô ấy một muỗng, nhưng lại chợt nhớ tới gì đó, cô tỏ vẻ thần bí ghé bên tai Trương Hiểu Nga hỏi nhỏ:
"Cậu và bác sĩ Phùng đã phát triển tới bước nào rồi?"
Mang tai Trương Hiểu Nga lập tức đỏ bừng, dùng đũa chọc bừa bánh cao lương trong hộp cơm.
Tư Ương rụt cổ về, nghiêm túc nói:
"Không nói thì thôi, tôi chỉ nhắc nhở cậu, tương ớt này chỉ thích hợp cho người không có người yêu ăn."
"Cậu nói gì vậy? Không có bước nào hết..."
Tư Ương nhìn thấu nhưng không vạch trần, niềm vui lớn nhất của cẩu FA chính là không kiêng cữ gì.
Cùng lúc ấy, Tần Lăng Tiêu vẫn lập tức tìm Tần Trinh Trinh hỏi han suy nghĩ của cô ta.
"Trinh Trinh, bây giờ em lớn rồi, có phải đã có người mình thích rồi không?"
Tần Trinh Trinh nghe Tần Lăng Tiêu hỏi, chợt xấu hổ đỏ mặt:
"Anh, sao tự dưng lại hỏi cái này? Bây giờ em còn nhỏ, chưa nghĩ tới những cái này."
"Không có thì tốt, độ tuổi này của em phải biết tị hiềm, càng phải biết trai gái khác biệt, sau này đừng lén tặng đồ cho liên trưởng Bùi nữa, cậu ta sẽ hiểu lầm."
"Em biết rồi..."
Tần Lăng Tiêu chỉ coi là Bùi Đình Vũ đang nói đùa, trợn mắt trừng anh một cái rồi đi.
Nhưng anh ta không mang những thứ mà Tần Trinh Trinh tặng cho Bùi Đình Vũ đi, coi như là trả nhân tình cho anh.
Tần Trinh Trinh ở trong mắt Tần Lăng Tiêu là một cô gái ngoan ngoãn lương thiện đơn thuần.
Anh ta muốn làm tròn trách nhiệm của một người anh trai, bảo vệ cô ta thật tốt, không hi vọng cô ta tiếp xúc với những tình yêu trai gái kia quá sớm.
Sau khi Tần Trinh Trinh phát hiện ánh mắt Tần Lăng Tiêu nhìn Tư Ương mang theo chút đau lòng, đáy mắt lóe lên một tia âm hiểm.
Một cảm giác nguy cơ trào dâng lên khiến cô ta bất an, Tần Tư Ương đừng hòng chia sớt đồ của cô ta.
"Trinh Trinh, lát nữa em mang hai hộp thịt bò này cho Tư Ương, cứ nói là trợ cấp do liên phát."
Tần Lăng Tiêu biết, nếu nói là do anh ta cho, Tư Ương chắc chắn sẽ không nhận.
"Anh, em... em tặng đồ cho liên trưởng Bùi là vì chị, em thấy lần trước anh ấy thả chó rượt chị, em sợ anh ấy sẽ làm hại chị..."
"Em không phải nói nữa, anh đều hiểu, nếu Tư Ương có thể hiểu nỗi khổ tâm của em và thân thiết với em thì tốt rồi."
Tần Lăng Tiêu quay đầu nhìn Tư Ương đang cố ý trốn anh ta, trong lòng không vui mấy.
"Hừ, tôi thấy cậu nhỏ mọn thì có."
Trương Hiểu Nga giả vờ bất mãn.
"Cái này cay quá, tôi không ăn nổi."
Khi Trương Hiểu Nga ăn cơm xong ra ngoài rửa hộp cơm, Tần Trinh Trinh quay về.
Trong ký túc xá không có ai khác, cuối cùng Tần Trinh Trinh cũng có thể tháo "mặt nạ" của cô ta xuống trong thời gian ngắn ngủi.
"Thật đáng thương! Thế mà lại sa cơ tới mức ăn cơm trộn ớt, vừa nãy anh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền