Chương 82: Dẹp Mẹ Lý Trí đi
Lúc này, Tần Lăng Tiêu đang ở trong văn phòng của Bùi Đình Vũ, cùng anh bàn chuyện đoàn vũ trang, thấy Bạch Điềm hớt hải chạy vào.
"Liên trưởng, không hay rồi, đồng chí Tần Trinh Trinh bị Tần Tư Ương bắt nạt thảm lắm..."
Bạch Điềm tới gần nhìn thảm trạng của Tần Trinh Trinh, vội vàng chạy đến bên cửa:
"Tôi... tôi đi tìm liên trưởng..."
Mấy nữ thanh niên nghe tiếng chạy vào ký túc xá, nhìn thấy cảnh trước mắt, ai cũng sợ hết hồn:
"Trời ơi - Các cô làm gì vậy?"
Trên mặt đất bên chân Tư Ương là một bãi tương ớt, còn trộn lẫn cả máu.
Cô đè chặt Tần Trinh Trinh dưới đất bằng một tay, một tay hốt tương ớt chà lên mặt cô ta giống như rửa mặt. Chuyện xảy ra bất ngờ, Tần Trinh Trinh không kịp vùng vẫy đã bị tương ớt bôi nhòa cả mặt, mắt và tai đều nóng rực lên.
Cô ta kêu la oai oái:
"A- đau quá - Tần Tư Ương cô... cô điên rồi... cứu mạng..."
Tư Ương vẫn chưa nguôi giận, hễ trên người cô ta có chỗ nào lộ ra ngoài đều bị cô bôi tương lên hết.
"Sống yên lành không tốt à? Cô tới chọc tôi làm gì?"
Mẹ, lí trí gì đó dẹp mẹ hết đi.
Cô vươn tay túm lấy bím tóc của Tần Trinh Trinh, giật mạnh ra sau, rồi hất mạnh cô ta xuống đất.
Tần Trinh Trinh khinh thường trào phúng:
"Dựa vào cô? Nếu cô thật sự có bản lĩnh ấy thì không tới mức đợi đến hôm nay rồi. Chỉ cần có tôi ở đây ngày nào, cô vĩnh viễn đều chỉ xứng bị tôi giẫm dưới đế giày."
Tần Trinh Trinh đắc ý nói xong, vung tay quơ lọ tương ớt bằng thủy tinh xuống đất.
"Choang..." khoảnh khắc thủy tinh nứt vỡ, cả lọ tương ớt lãng phí hết.
Khóe miệng Tần Trinh Trinh nhếch lên nụ cười mỉa mai:
"Ha, cô chỉ xứng ăn thức ăn của chó."
Tư Ương ngửa mặt, thờ ơ nhìn dáng vẻ hung tợn của cô ta, khóe miệng cong lên một nụ cười lạnh.
"Quả nhiên, bà mẹ ruột đó của cô đã sớm liên lạc với cô rồi nhỉ! Để tôi đoán nhé... chắc cô đã biết mình không phải là con gái nhà họ Tần từ lâu rồi. Có phải bà ta đã uy hiếp cô, nếu cô không đưa tiền đưa lương thực cho bà ta đúng hạn, bà ta sẽ đến nhà họ Tần vạch trần thân phận của cô, khiến cô mất đi tất cả mọi thứ hiện giờ!"
"Thế thì sao? Cho dù tôi không phải là con gái nhà họ Tần, cô vẫn thua thảm thôi, họ đều thích tôi, đều ghét cô!"
Tư Ương chậm rãi đứng dậy, ánh mắt bễ nghễ rét lạnh.
"Họ không phải thích cô, là thích cái mặt nạ ấy của cô. Nhưng... cô nói nếu tôi xé cái mặt nạ của cô xuống, sẽ xảy ra chuyện gì đây?"
Tần Lăng Tiêu vừa đau lòng vừa phẫn nộ, sải bước đi tới chất vấn Tư Ương:
"Tần Tư Ương, em đúng là vô pháp vô thiên..."
Tần Lăng Tiêu giơ tay muốn đánh cô, nhưng Bùi Đình Vũ lại ra tay ngăn lại bàn tay sắp giáng xuống ấy.
Rất nhanh hai người đã được đưa tới phòng y tế, do Tần Trinh Trinh bị thương ở mặt nên bác sĩ Phùng xử lý cho cô ta trước.
Khi nước mắt chảy xuống, cả mặt nóng ran, đau muốn chết.
"Hu hu - đau quá - Có phải tôi bị hủy dung rồi không..."
"Trinh Trinh nghe lời, chịu đựng một chút, thoa thuốc lên là ổn thôi."
Tần Lăng Tiêu vừa cẩn thận lau tương ớt trên mặt giúp Tần Trinh Trinh, vừa đau lòng an ủi cô ta.
Hai người đàn ông đều biến sắc, khi họ tới nơi, Tần Trinh Trinh đã lau hết tương ớt trên mặt, nhưng cả gương mặt đều đã sưng to
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền